Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27560 Cho mình xin tâm trạng một chút nhé. Gửi đến anh, chàng trai từng
Hình mô tả cho bài confession
#G27560 Cho mình xin tâm trạng một chút nhé. Gửi đến anh, chàng trai từng là của em. Anh còn nhớ không anh, câu chuyện tình của chúng ta. Bắt đầu bằng những thứ tình cảm ngây ngô của tuổi học trò. Mở đầu câu truyện ấy là một câu nói "mày giúp tao học được không?". Không biết vì sao một đứa ích kỷ, chỉ biết cầu lợi như em lại có thể trả lời được. Rồi số lần hẹn học nhóm ngày càng nhiều lên. Không hiểu sao cứ lúc nào rãnh rỗi là em lại hẹn anh ra cùng nhau học nhóm, mặc dù cả tuần em chỉ có được chút ít thời gian ấy để nghỉ ngơi. Sau đó hai ta trở nên thân nhau từ lúc nào, anh bắt đầu chia sẻ những bí mật và nỗi buồn của mình. Khi anh buồn nhất, vì lụy tình một đứa con gái, anh lại tìm đến em như là lối thoát duy nhất của anh lúc này. Em mừng vì vai trò em đã không dừng lại ở việc kèm anh học, mà trở thành người bạn thân đúng nghĩa. Đến một ngày, anh lại nói em rằng "mình quen nhau thử được không?". Ừ thì cũng quen thử, nhưng yêu nhau thật lòng. Rồi anh cũng cùng em đi học thêm, hẹn nhau sau này <a href="https://confession.vn/11421-chua-thay-gia-inh-nao-lay-nhu-gia-inh-em-em-k58-em-la-con-gai-o-ha-noi-bo-me-em-sinh-em-som-na/" title="cùng" alt="cùng">cùng</a> lên thành phố, học cùng trường đại học, cùng nhau ở trọ, anh vẽ nên biết bao nhiêu là ước mơ mà em từng ao ước. Thế là những mong ước ấy thành hiện thật. Hai người cùng nhau chung sống vui vẻ và yên bình. Mặc dù anh vất vả cả buổi sáng, em tất tả cả buổi chiều. Nhưng rồi khi về đến nhà, bao mệt mỏi như tan biến. Đôi lúc chỉ là một bữa ăn cùng nhau đầm ấm, đôi lúc là những cái nắm tay cùng nhau ngắm mây trời, đôi lúc cái hôn trộm khi em ngủ, hay đôi lúc ngồi ven đường cùng 2 ly cà phê đắng nhưng vẫn cảm thấy ngọt ngào. Mình yêu nhau bình yên đến thế ngần ấy năm. Chẳng phải đó là điều biết bao nhiêu người từng mong muốn hay sao. Nhưng duyên phận lại trớ trêu, sau khi anh từ quê trở lên, anh báo ba tháng nữa anh cưới. Em không còn cảm nhận gì nữa khi anh báo tin này. Thì ra suốt một năm qua, anh đã bị thúc ép, bắt đi coi mắt hết lần này đến lần khác mà em không hay. Cũng chẳng thể trách anh, dù gì anh cũng là con trai trưởng trong nhà, em biết bố anh gia trưởng thế nào, dòng họ nhà anh phong kiến ra sao, và vì anh cũng đã từng quen con gái nên việc đó là điều hiển nhiên chỉ là bao lâu thôi. Em biết rồi cũng có ngày em đánh mất anh, nhưng sao em lại thấy mình chưa chuẩn bị đủ tinh thần để chấp nhận chuyện như vậy. Em khóc rất nhiều, anh đau lòng vỗ về. Em thật lòng muốn níu kéo anh lại nhưng làm sao được vì đó là quyết định của anh. Thế là ngày mai anh phải về để còn chuẩn bị cho đám cưới. Anh nói rằng hôm nay dành trọn cho em một ngày. Vâng, chỉ còn một ngày này nữa thôi là ta phải chia ly thật rồi. Suốt mấy tháng trời em cứ thầm mong tất cả chỉ là một cơn ác mộng và mong nó mau biến mất. Vậy mà khi tỉnh giấc thì cơn ác mộng ấy lại ngày càng gần hơn. Hôm nay, anh quyết tâm làm những điều em yêu thích. Cùng em chấp nhận đi xem phim hoạt hình, thứ mà anh từng nói nhạt nhẽo chẳng muốn xem, cùng em đến tiệm bánh ngọt, thứ mà anh ngấy nhất trần đời. Rồi cùng chở em đi khắp con phố mà chúng ta cùng nhau đi qua đến độ thuộc lòng. Điều đó làm em hạnh phúc lắm, thật lòng cảm ơn anh vì tất cả. Rồi kết thúc ngày hôm nay, ta vẫn là nắm tay, cùng nhìn nhau mà ngủ. Nhưng anh ơi, hôm nay em cứ nhìn anh mãi thôi. Chẳng thể nào nhắm mắt lại được, bởi sợ khi mở mắt ra người trước mắt em lại biến mất. Anh sẽ đi về nơi bến đỗ an nhiên mà em không thể trao cho anh, một gia đình nho nhỏ bình yên nhưng hạnh phúc, sẽ không còn áp lực gia đình, xã hội, không còn sự dị nghị của những người xung quanh, bên cô ấy anh có thể thoải mái nhiều hơn. Bây <a href="https://confession.vn/11131-minh-oc-nhieu-confess-tranh-cai-ve-viec-i-hen-ho-ai-nen-la-nguoi-tra-tien-tham-chi-con-co-conf/" title="giờ" alt="giờ">giờ</a>, vừa bật nhạc "sao chẳng thể vì em" của Đông Nhi và nhìn anh ngủ, có lẽ là điều hạnh phúc cuối mà anh đem đến cho em. Khi nước mắt em cạn khô, cũng có lẽ là lúc anh thức dậy và rời đi. Như vậy anh sẽ không thấy em đau lòng thế nào khi mất anh, anh sẽ chỉ thấy em cười thật tươi mà chúc anh thật hạnh phúc. Nếu nói đó là điều mà em mong muốn thì thật là dối lòng, nhưng em có thể làm gì hơn được đây. Và thế là câu truyện tình yêu của đôi mình sẽ chấm hết. Em chỉ tiếc là chương cuối không phải là một happy ending như bao truyện cổ tích mà ta từng đọc. Em mong rằng sau này nếu anh có nghĩ về em đôi lúc, thì mong anh hãy mỉm cười rồi mau chóng quên đi. Bởi những điều đẹp nhất thì sẽ không bao giờ luyến tiếc. Chắc có lẽ là do duyên ta quá ngắn hoặc có thể tình yêu của đôi mình không đủ lớn để có thể vượt qua được giới hạn của duyên phận, nên ta đành chấp nhận chia ly, đúng không anh? "Qua đêm nay mỗi người một ngã Ta trở thành tri kỉ phương xa Bởi đôi mình không thể chung lối Chỉ là vì anh, thành chồng người ta" ----------------------------------------------------------------------- Chắc là bạn đau lắm, nhìn người mà mình yêu thương phải rời xa mình sau bao năm tháng ở bên nhau chỉ vì gia đình. Cảm giác ấy thật khó chịu, giống như có thứ gì đó ở trong lòng, rất muốn lấy nó ra để cơ thể được thoải mái hơn nhưng không thể lấy được. Nếu bạn đã quyết định để anh ấy ra đi thì bạn cũng hãy sống tốt <a href="https://confession.vn/9682-co-be-ay-a-thang-toi-vi-nhan-sac-va-ca-tuoi-tre-toi-sinh-nam-90-khong-hoc-neu-nhung-chong-toi-t/" title="khi ở" alt="khi ở">khi ở</a> lại nhé. Những kỷ niệm này có thể sẽ không bao giờ quên nhưng nó sẽ mờ dần đi theo năm tháng. Biết đâu kia khi ngày mai thức dậy, có những yêu thương mới, tựa con gió bay đến với bạn thì sao. #Jack