Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27529 Gửi em, #G27408 Có những điều thổ lộ bằng chữ viết người ta sẽ
Hình mô tả cho bài confession
#G27529 Gửi em, #G27408 Có những điều thổ lộ bằng chữ viết người ta sẽ cảm thấy dễ dàng hơn. Hoặc nó là ý kiến cá nhân của riêng tôi, nếu bạn cảm thấy rằng nói trực tiếp những gì bạn nghĩ trong lòng sẽ dễ hơn là viết. Tôi chọn cách viết thay vì nói do còn một lý do nữa. Đó là viết bằng chữ có thể sửa chữa và chỉnh chu hơn. Lời nói có thể vì cảm xúc mà nói sai nhưng khi viết thì có lẽ là không thể. Và tôi có hai điều cần nói ở Confession này. Đầu tiên là tôi cảm ơn em đã viết cho tôi những dòng tình cảm ấy. Tôi đã đọc được nó sớm hơn khi mà nó được đăng lên Fanpage. Lúc 3h sáng, em gửi cho tôi bằng tin nhắn, một tin nhắn thật dài. Và một đêm thật dài. Trước đó chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất nhiều, trục trặc và im lặng. Tôi hay chọn cách im lặng cuối mỗi lần như vậy để cho tâm mình bình ổn hơn, để cho cái tôi của mình lắng xuống đã rồi hãy quyết định. Tôi biết sự im lặng đó làm người tôi yêu cảm thấy rạn vỡ và đau. Nhưng tôi không thể vì thế mà nói nhiều hơn để rồi quyết định vội vã. Tôi hay suy nghĩ về quá khứ và cảm thấy lòng mình vẫn còn ghen với những cô gái đã được em dành tình cảm trước khi quen tôi. Dù nó chỉ là quá khứ mà em hay gọi là “em cảm thấy mình sai” nhưng nó đủ để tôi hiểu rằng tôi còn yêu em rất nhiều. “Anh thương em, sẽ không cần trước sau, vì anh đã đặt mình ở hướng vô cùng…”. Tôi nhớ về lần hẹn đầu tiên, tôi vẫn chưa tin em là một người như thế nào khi chỉ nhắn tin qua mạng xã hội ảo. Tôi đã từng đăng một lovebus ở Group kín và nhận hơn một nghìn bình luận. Người khác kết bạn với tôi tới tắp, nhưng rồi chẳng mấy ai có thể trò chuyện nhiều hơn. Thế nên tôi chẳng hề cho một thông tin nào về tôi nhiều hơn nữa. Và tôi tự xin số điện thoại của em để liên lạc nhưng không hề cho em số của tôi và em bảo là em tin tôi sẽ đến. Chúng tôi ở xa nhau gần 30km nên tôi chọn phương tiện di chuyển là xe buýt. Một buổi chiều tháng 11, tôi kiên định ngồi chờ ở bến xe An Sương với số điện thoại em cho và nó không hề liên lạc được. Nắng trên bầu trời chiều cũng sắp tắt, tôi nghĩ rằng mình bị lừa khi ngồi suốt một tiếng để bấm hoài một con số để gọi và nhận lại chỉ một câu “ Thuê bao quý khách vừa gọi…”. Gọi không được, tôi lại mở 3g vào Facebook tìm em để nhắn tin vào cái messenger online từ mấy giờ trước. Bực mình quá, tôi đã trách em rất nhiều, cả dòng chữ "Đ. M anh!" trong đó. Trời tối đen, tôi bắt đầu nhìn những chuyến xe buýt gần như cuối cùng rời bến. Tôi chạy ra ngoài cổng để tìm một người nào đó mà mình chỉ biết mặt qua những tấm hình gửi. Tôi thấy buồn khi nhìn quanh đó chẳng thấy ai ngoài những bác xe ôm mời gọi tôi đi cuốc xe của họ. Nhìn đồng hồ, tôi đã chờ ở đấy hơn 1 tiếng rưỡi và 81 cuộc gọi không liên lạc được. Tôi đã kiên nhẫn hơn mình tưởng. Nhưng mà chuyến xe cuối không hề kiên nhẫn với tôi. Tôi bước lên xe với một tâm trạng khó tả được. Cảm giác như vừa bị ai lừa mất cái gì đó. Liệu là niềm tin chăng? Khi bị lừa mất niềm tin, con người ta chuyển sang nghi ngờ mọi thứ. Tôi thắc mắc tại sao tôi có thể bị lừa như vậy? Tại sao lại là số điện thoại giả? Tôi là một cậu sinh viên chẳng có gì để lừa cả, tại sao? Tôi lại hỏi mình rằng sao tôi không thử cho số điện thoại của tôi cho em, biết đâu em sẽ gọi cho tôi. Điện thoại còn 10% pin, tôi mở lại 3g. Thông báo messenger hiện lên, là tin nhắn của em. Nội dung là xin lỗi tôi về số điện thoại bị sai "093..." em nhắn thành "094..". Em hỏi số điện thoại của tôi và cho lại số của em. Em gọi cho tôi cuộc thứ nhất, tôi không bắt máy. Em lại nhắn tin năn nỉ tôi trở lại. Và em lại gọi, lần này thì tôi nghe máy. Em hỏi tôi đang ở đâu, em sẽ tới. Tôi nói tôi không biết, ngoài kia tôi không thấy gì hết. Tôi bảo em nếu thật lòng muốn gặp thì chạy sang chỗ tôi mà kiếm, tôi đã về rồi. Em bảo tôi xuống xe đợi em, chỉ cần nói địa điểm em sẽ tới, em nói là em đã <a href="https://confession.vn/12377-nguoi-yeu-cu-hay-nguoi-moi-minh-la-nu-k55-moi-ra-truong-thang-7-la-con-gai-tinh-le-len-hn-hoc/" title="đợi tôi" alt="đợi tôi">đợi tôi</a> một tiếng rưỡi rồi và em sắp khóc. Tôi tắt máy và lưỡng lự suy nghĩ. Tôi chả biết trạm nào cả, chuyến xe cuối có vẻ nhanh và đông đúc hơn tôi tường. Rồi thì có một chú nhấn chuông báo trạm, tôi len lỏi qua những người khác và bước xuống theo chú. Một nơi lạ lẫm, tôi chẳng biết ở đâu. Nhìn lên một cửa tiệm, tôi thấy địa chỉ ghi là Tân Thới Hiệp và trước mặt tôi là một cây cầu vượt. Tôi gửi cho em một tin nhắn, miêu tả tôi đang ở chỗ đấy và mặc sơmi trắng, áo khoác đen. Tin nhắn vừa gửi đi, chiếc diện thoại cũng hết pin tắt nguồn. Có ai đã nói “ đợi chờ là hạnh phúc” mà sao tôi cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Liệu một lần nữa tôi có bị leo cây không? Tôi nhìn xung quanh, mọi thứ đều lạ lẫm và có vẻ gì đó đáng sợ. Dòng xe cộ liên hoàng, ánh đèn đưởng hiu hắt mang một vẻ gì đó khác lạ. Tôi vẫn chờ và soạn ra trong đầu một văn bản kết tội em ấy với cái bụng đói meo của tôi. Và nửa tiếng sau, người tôi cần đợi cũng đến. Rồi cũng chẳng hiểu tại vì sau mà gặp em, tôi chẳng <a href="https://confession.vn/12052-khi-nguoi-an-ong-khoc-ha-noi-nhung-ngay-au-thu-thoi-tiet-co-ve-de-chiu-hon-khong-con-cai-oi-no/" title="nói được" alt="nói được">nói được</a> gì ngoài câu “ Em xin lỗi”. Tự dưng tôi lại trở thành <a href="https://confession.vn/11111-dao-nay-thay-nhieu-chuyen-nguoi-thu-3-vay-minh-ra-truong-va-a-i-lam-nhieu-nghe-khac-nhau-tu-tr/" title="người có" alt="người có">người có</a> lỗi. Mà tôi cũng có lỗi thật, lỗi không cho em só điện thoại của tôi. Tự dưng trong tôi có một niềm tin mãnh liệt sống dậy. Em chở tôi đi lòng vòng rồi lấp đầy cái bao tử bằng một món quen. Giờ chúng tôi hay gọi nó là “hủ tiếu ba tô”. Chẳng qua là vì đợi nhau đói quá mà hai người ngốn hết ba tô hủ tiếu thôi. Em ăn ít, sớt cho tôi gần hết phần của em. Em còn ngồi kể về lịch sử cái quán Hủ tiếu Nam vang ấy nữa. Em nhỏ bé và có nụ cười không thấy mặt trời với hai cái má lúm. Sau lần gặp đó, chúng tôi quyết định quen nhau. Vì tin tưởng nhau mà yêu nhau. Vì niềm tin về người còn lại mà chờ nhau. Chúng tôi vẫn phải tìm hiểu nhau nhưng hứa với nhau rằng, không phải cứ yêu nhau là phải hợp nhau. Cái lý do chia tay nhau do không hợp thật cũ rích. Đối với chúng tôi, yêu nhau là thay đổi để hợp nhau hơn nhưng vẫn tôn trọng nhau. “Mình yêu nhau bình yên thôi…”. “ Mình đến với nhau bằng niềm tin”, “Yêu là chia sẻ với nhau những bụ cười và giọt nước mắt” và còn nhiều câu nữa chúng tôi đã nói cùng nhau. Tiếp theo, mình đã đọc được những Cmt của các bạn. Chúng tôi có vẻ là một đôi đũa lệch. Chúng tôi chênh lệch về chiều cao (1m88- 1m60), về tuồi tác (20t-27t), chúng tôi khác nhau về tôn giáo nhưng chúng tôi chẳng thể nào vì vậy mà có thể đánh mất tình cảm của mình. Tôi chợt nhận ra rằng, liệu có phải là một cặp xứng đôi vừa lứa mới có thể yêu nhau và được mọi người ủng hộ chăng? Tôi chẳng biết như thế nào, nên vui hay buồn vì điều đó. Bây giờ là 0h15, chùng tôi bên nhau vừa đúng 5 tháng. Thời gian này chưa đủ dài, nhưng có lẽ nó còn tiếp tục. Tôi và em đã đi cùng nhau nhiều nơi, nơi đó không xa hoa, không tráng lệ. Chúng tôi không đủ giàu để tặng nhau những món đắt tiền. Nhưng chúng tôi có những điều chân thành nhất. Lần đầu tiên của em, em run lên và sắp khóc, tôi ôm em vào lòng và xin lỗi. Tôi chẳng biết phải tả cảm giác ấy ra sao, tôi nhìn em ngủ ngon lành trong vòng tay tôi. Em đã hi sinh thật nhiều. Em đã từng quen bạn gái và cũng đã có một số hành động khi đi chơi với nhau. Em đã hôn, đã ve vuốt, đã được bạn gái làm tình bằng môi miệng. Duy chỉ một thứ quan hệ là chưa, em một mực khẳng định như vậy. Và tất nhiên tôi tin. Em giờ là thụ của tôi cơ mà. Tôi là cậu sinh viên năm hai, ngập ngụa trong deadline với thuyết trình, kịch bản, diễn kịch, làm poster, làm tiểu luận. Em là một cậu bác sĩ mới ra trường nhiều nhiệt huyết. Cả hai đều bận, thời gian gặp nhau chẳng chẳng có nhiều, chỉ lúc ngơi rảnh là nhắn tin cho nhau. Cuối tuần dành cho nhau một chút thời gian để đi chơi, ôm nhau ngủ bù. Vậy thôi, bình yên. Rồi cũng có lúc tôi hay em bận quá. Chẳng thể gặp được nhau, thế là một trong hai bị stress. Chẳng thể hiểu nổi. Tôi hay kêu em tiết kiệm, vậy mà em mua vé đi du lịch Thái Lan chẳng hỏi tôi, em đi Vũng Tàu với bạn, em cứ thích là đi. Tôi cảm thấy buồn khi lời tôi nói em chẳng chú ý đến. “ Em còn nợ mấy trăm triệu, tiết kiệm một ít đỡ một ít. Biết trước em đầu tư vào BCC thì anh đã không cho. Em tham quá nên hại thân. Bao nhiêu tiền đó có thể làm thứ khác mà.”. Giờ thì khác rồi, cũng thay đổi biết tiết kiệm hơn. Em hay hỏi tôi về tương lai khi tôi là đứa cháu độc tôn ba đời của dòng họ, tôi trả lời em “ Chúng mình sẽ xin con nuôi hoặc là nhờ người mang thai hộ. Nhưng chuyện đó chưa tính sớm được. Anh đã bảo với nhà rằng 35 tuổi mới tính chuyện kết hôn. Anh cố gắng ra trường tìm việc làm, kiếm tiền xây nhà cho ba với ông. Rồi có chuyện gì thì anh cũng lo cho ba với ông đầy đủ rồi. Họ có không chấp nhận thì anh đi cũng thấy yên lòng được một nửa. Nhưng mà nếu em bắt anh bỏ gia đình để theo em thì không được. Cái đó là trốn tránh. Anh không muốn như vậy. Cái anh cần là được gia đình hai bên hiểu và chấp nhận”. Bây giờ mọi thứ đã bình yên trở lại, tôi và em vẫn hối hả với công việc của mình. Hy vọng sẽ bên nhau bền chặt và hiểu nhau, thương nhau nhiều hơn. Sau này mua nhà ở Sài gòn, em mở phòng mạch, tôi thì đi dạy và làm báo, viết văn. Mở một quán cà phê vào buổi đêm giao lưu acoustic vào thứ 7 hàng tuần. Chủ nhật thì đưa em đi lễ nhà thờ. Sau đó đi quanh quẩn SG tìm quán ngon mà ăn cho no nê. Vài tháng dành thời gian đi du lịch cùng nhau một lần. Bình yên thôi, Anh yêu em! “...Qua ngày mưa là những ngày nắng vàng an nhiên Qua ngày bão giông gió sẽ dịu dàng bên hiên Môi kề môi và đôi bàn tay vẫn xiết chặt mãi Bên nhau câu chuyện trò sớm hôm Có tình yêu nào như tình yêu tuổi thanh xuân Yêu bằng tất cả chân thành khát vọng xuân xanh Yêu là khi mình sẽ cùng nhau nhìn chung một hướng Qua bao vui buồn vẫn mỉm cười.” Gửi em: Mình Yêu Nhau Bình Yên Thôi - Đinh Hương, Hà Anh Tuấn ----------------------------------- Không cần phải sang giàu, chỉ cần hứa sẽ bền lâu. Bình yên nắm tay nhau vượt qua những chông chênh trên suốt chặng đường còn lại. Tình yêu bình dị, bình yên thì lâu bền và hạnh phúc! ••Long••