Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
5 năm trước
#G27528 Mình mong bài viết này sẽ được đăng hoặc ai đó đọc được mà
Hình mô tả cho bài confession
#G27528 Mình mong bài viết này sẽ được đăng hoặc ai đó đọc được mà cùng tôi cảm thông vì có lẽ lúc ấy có thể tôi về 1 nơi xa rồi. “Em, Hoàng hôn “Hoàng” hôn em bằng ánh nắng nhàng nhạt Đẩy em về vùng bóng tối cô liêu Bóng tối hôn em bằng cô đơn quạnh quẻ Đẩy em vế vùng sâu thẩm tim em…là cô đơn!” Thật ra sẽ có những người họ sẽ không thích hoàng hôn, vì có lẽ hoàng hôn thường gây cho người ta một nỗi buồn đậm hơn cả man mác. Nhưng tôi nghĩ buồn hay không, không do cảnh mà thật chất là do tâm mỗi người…Như tôi lúc này đây tôi lại rất yêu cái ánh nắng nhàn nhạt của hoàng hôn, hơn hết nó còn cho tôi cảm giác bình yên, trống trãi, hư không hòa với niềm cô đơn…đó là hoàng hôn quê hương tôi…hoàng hôn có anh “Hoàng” Còn nhớ cái ngày ấy chàng trai ngây ngô 18 tuổi, 1 mình đặt chân đến Sài Gòn, cái ước mơ mà nó ấp ủ hàng mấy mươi năm, giúp nó phấn đấu lao đầu vào học như điên. Đến Sài Gòn dưới con mắt của tôi thật ra Sài Gòn đâu có đẹp như tôi tưởng, vì đâu đâu cũng thấy là xe, hàng quán, bản hiệu ở khắp nơi thật kém mĩ quan. Người ta nói Sài Gòn hoa lệ, nhưng nói cho đúng thì phải là “Sài Gòn lắm lệ nhưng ít hoa thôi”- người ta sẽ khóc nhiều hơn là cười với niềm vui. Tôi đã như vậy tôi đã khóc cùng với nơi này không biết hàng mấy trăm lần rồi. Sài Gòn cũng dạy cho tôi nhiều thứ nhưng tôi quả thật không hợp với Gài Gòn vì con người nơi đây đối xử với nhau thật vô tâm hòa vào một khoảng hạnh phúc, một khoảng đớn đau… Cậu bé ấy đã biết yêu 1 người như thế nào và cũng biết từ yêu khi xa nhau người ta cũng đau ra sao. Tôi quen anh, “Hoàng”, tôi trao cho anh tất cả, anh đã đánh thức cái bản năng dục vọng bấy lâu bị kìm nén trong tôi, tôi thành một đứa yêu đến điên cuồng vì những ái tình rất ngây dại. Đến khi nếm trái đắng của sự chia li tôi hụt hẩng như rơi vào vực thẩm nghìn trượng không lối thoát. Sụp đổ cái gọi là niềm tin, người cho tôi hi vọng để bấu víu ở cái mảnh đât xa lạ này đã ra đi. Anh bị HIV. Ngày ra đi anh đã không còn là anh của ngày xưa, tiều tụy, xanh xao, ốm yếu, duy chỉ có bàn <a href="https://confession.vn/13387-con-gai-me-bong-a-co-gi-sai-gioi-thieu-so-qua-minh-gai-23-tuoi-a/" title="tay" alt="tay">tay</a> ấm áp như ngày đầu, cùng 1 ánh mắt như chứa đựng cả nỗi niềm tha thiết. XIN LỖI! ánh mắt ấy sẽ ám ảnh tôi mãi, mà thật ra anh cũng đâu có lỗi gì để mà phải xin. Vậy là anh đã mang cái niềm tin lớn lao của tôi đi rồi đó. Tôi cứ phó mặt cho dòng đời, ừ thì dòng đời cứ mang tôi đi cùng anh… Sự tuyệt vọng khiến tôi tha hóa đến không ngờ, những cuộc vui nhậu nhẹt thâu đêm, những cuộc làm tình chống vánh…tôi muốn quên anh bằng những cách tiêu cực nhất. Vì môt người mà biến mình thành người không ra người, ma không ra ma; chính xác là tôi đã trờ về là “con” trong phần “con người”. Thật ngu si,.. có người sẽ nói tôi như vậy nhưng tôi sẽ chấp nhận, vì phiên tòa của cuộc đời đã phán “tội tử” cho môt kẻ ngu si như tôi. Cùng hàng trăm những tội trạng chỉ để quy về một bảng án tử hình-Tôi bị HIV… Tôi 28 tuổi, lại thêm “căn bệnh nang y”, tôi cứ ngỡ mình như 1 ông già đang gần đất xa trời muốn về lại quê hương vì nơi đó có cái gọi là gia đình- nơi người ta mệt mỏi có thể tựa đầu mà khóc cho thỏa lòng… Tôi ngắm nhìn hoàng hôn trên quê hương mình, nắng đã nhạt dần như phần đời của tôi đang được tính bằng ngày có thể bằng tháng ít ỏi…Tôi sẽ đi, đi thật xa, xa lắm, mà tôi biết nơi đó có anh… tôi đi xa không muốn gia đình tôi nhìn thấy tôi gục ngã mà không đứng dậy nổi, hãy cứ để họ tự hào về <a href="https://confession.vn/12449-tu-nhung-ngay-con-la-sinh-vien-ai-hoc-toi-a-khong-ngung-nghi-ve-hinh-mau-mot-nguoi-yeu-iem-am/" title="đứa" alt="đứa">đứa</a> con trai của họ như năm 18 tôi vào đại học,…nếu có nhân quả hãy để kiếp sau tôi được trả vì kiếp này tôi không còn thời gian nữa rồi. ------------------------------------- Có lẽ những mất mát quá lớn đã khiến anh đi vào tuyệt vọng, nhưng anh ấy ở đó chắc chắn cũng chẳng muốn thấy người anh ấy yêu dằn vặt mình như thế. Anh ấy đã tha thiết “xin lỗi” không thể ở lại cho anh hạnh phúc thì anh hãy sống hạnh phúc, vui vẽ nốt phần của anh ấy vì ngoài kia còn biết bao nhiêu người vẫn đang mạnh mẽ từng ngày dành lại cuộc sống của mình. Ngay lúc này gia đình còn cần anh chăm lo, xã hội còn cần <a href="https://confession.vn/11262-bi-ep-lay-chong-minh-la-k55-sn-94-thang-7-nay-ra-truong-hien-tai-cung-a-i-lam-o-1-cong-ty-san/" title="anh" alt="anh">anh</a> đóng góp. Sao phải đợi kiếp sau….hả anh? ••Long••