Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27458 “Nếu anh chết thì em có tha thứ cho anh mà đến viếng anh
Hình mô tả cho bài confession
#G27458 “Nếu anh chết thì em có tha thứ cho anh mà đến viếng anh dù chỉ một lần không?” Tôi đã không trả lời câu hỏi đó của anh, cũng giống như những tin nhắn trước. Vì tôi hận anh. Tôi không chặn số điện thoại của anh, không chặn zalo, facebook. Tôi muốn để anh nhắn tin nhưng không được tôi hồi đáp, để thấy những cuộc gọi anh gọi để tôi được thấy anh bị giày vò vì đã phản bội tôi, phản bội tình cảm và những cố gắng của tôi. Nhưng anh ơi, tôi đâu có ngờ tin nhắn, cuộc gọi ngày hôm đó lại là lần cuối cùng tôi nhận được từ anh anh à. Cầm nén hương đứng trước hình ảnh anh đang cười, tôi lại hận chính mình vì đã quá cay đắng với anh. Tôi hận chính mình vì đến bây giờ tôi mới biết thù hận của tôi dành cho anh là bởi vì tôi yêu anh quá nhiều, để khi anh đi mất rồi tôi không biết mình sẽ tiếp tục sống như thế nào với những quá khứ mà tôi và anh đã cùng nhau trải qua, cùng lập nghiệp, những ngày đói đến gói mì tôm cũng chia đôi mà cùng nhau vượt qua. Đáng lẽ ra <a href="https://confession.vn/ha-ha-ha/" title="tôi đã" alt="tôi đã">tôi đã</a> có thể bỏ qua tự trọng của chính mình mà gào lên rằng “tôi tha thứ cho anh, về với <a href="https://confession.vn/13947-chung-m-tung-khen-ngoi-ve-1-bai-viet-noi-ve-anh-trai-u-the-thi-c/" title="nhau như" alt="nhau như">nhau như</a> những ngày đầu đi anh”. Đáng lẽ ra tôi đã là người có thể bên <a href="https://confession.vn/10544-chong-nghien-game-chao-cac-em-chi-cung-hay-oc-cfs-truong-nhan-tien-chia-se-ve-chong-chi-kiem-g/" title="anh những" alt="anh những">anh những</a> ngày anh đau đớn vì xạ trị. Lá thư cuối cùng từ anh mẹ anh giao lại cho tôi, cũng vẫn chỉ toàn là những lời xin lỗi, nếu như những cuộc gọi, những tin nhắn xin lỗi khi trước với tôi chỉ bằng thừa thì bây giờ, anh ơi, từng dòng từng chữ anh viết trong thư như dao cắm vào ngực, đau đớn lắm anh à. Là tôi ích kỷ, tôi không đủ vị tha, tôi hận mình vì để lạc mất anh rồi anh ơi... -------------------------- Thực ra câu chuyện này hoàn toàn không phải lỗi của bạn. Bạn không muốn anh ấy ra đi, bạn cũng không biết việc anh ấy ung thư, nhưng việc dằn vặt bản thân là không thể tránh khỏi. Thôi thì đành chấp nhận mọi thứ sống tiếp với cuộc sống của mình, chỉ cần trong tâm bạn biết rằng bạn đã tha thứ cho anh là được, và chắc hẳn anh ấy cũng sẽ biết điều đó thôi - Min -