Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27416 Gửi con Gà ""quái lạ"" cf #G22884 Cũng đã gần một tháng kể từ
Hình mô tả cho bài confession
#G27416 Gửi con Gà ""quái lạ"" cf #G22884 Cũng đã gần một tháng kể từ ngày em phải đứng lại, nhìn anh bước đi một mình trên con đường dài phía trước. Tất cả đối với em vẫn mới như của ngày hôm qua vậy. Lắm khi một mình, những lúc chạy xe trên những con đường in hình bóng của cả hai, hay đôi khi thật đơn giản chỉ là một cơn mưa bất chợt của Sài Gòn, một buổi tối se lạnh…em vẫn không ngừng nhớ anh. Em thấy cô đơn, thấy tủi thân lắm. Em nhớ…như <a href="https://confession.vn/11078-me-oi-hom-nay-con-buon-lam-nguoi-ta-cu-nhin-mat-con-roi-soi-moi-sao-mat-m-kinh-vaym-i-chua-i-m/" title="khi trời" alt="khi trời">khi trời</a> đang se lạnh như thế này, anh sẽ hỏi em có thấy lạnh không, anh sẽ ôm em và <a href="https://confession.vn/14098-thit-kho-ma-cung-ko-biet-lam-minh-k58-ki-nay-co-quen-uoc-1-ban-e/" title="nói" alt="nói">nói</a> có anh ủ ấm cho em rồi nè, hoặc anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đắp chăn và ôm chặt em từ phía sau. Người ta thường nói những người tròn tròn ôm sẽ ấm đấy…Nhưng anh lại không được tròn. Thế mà <a href="https://confession.vn/11028-co-ai-kieu-moi-lan-i-choi-lai-bi-ke-thu-3-chau-cua-nguoi-yeu-minh-pha-am-chua-_-em-k57-anh-ngu/" title="em lại" alt="em lại">em lại</a> thấy rất ấm - ấm cái tình cảm chân thành mà anh dành cho em. Anh vẫn nhớ, đôi bàn tay em rất hay lạnh chứ ? Mỗi khi anh nắm lấy tay em, em vẫn hay suýt xoa rằng: Sao tay anh ấm vậy ? Chúng mình vẫn luôn tự hào rằng, các cặp ngoài kia sao chóng quen chóng tàn vậy nhỉ, hai đứa mình buồn vui, sóng gió gì cũng đã trải qua, không có gì làm cả hai buông tay nhau ra đâu….Vậy mà…..Chữ “ngờ” muôn đời vẫn không ai hiểu thấu được. “Anh đi có đôi lần nhìn lại / Chỉ còn em, còn em, im lặng đến tê người”. Những câu hát trong “Im lặng đêm Hà Nội” mà em vẫn thường nghe cứ vang vọng và buốt giá như một mùa đông vĩnh cửu trong tim em - mãi lạnh….mãi buồn….và mãi mãi thiếu anh – một người mà em tin bản thân không may mắn tìm được người thứ hai. Với gia đình, với bạn bè, em luôn tỏ ra cứng rắn, mạnh mẽ, chịu đựng và chấp nhận tất cả. Thế nhưng khi đêm xuống, nằm gối đầu lên cánh tay anh, em lại thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết. Tất cả những cảm xúc mà em chất chứa trong lòng lại tuôn ra một cách nhẹ nhàng mà chính em cũng không kiềm chế được. Vẫn là anh luôn dỗ dành, kéo em vào lòng, động viên em, rằng em cố gắng lên, có anh rồi, không được một mình chịu đựng hết, phải chia sẻ với anh, cứ dựa vào lòng anh mà khóc cho đã nếu muốn nè, rồi tiếp tục con đường phía trước….Thế mà em đã khóc thật…. Suốt thời gian bên nhau, chỉ là những lời động viên, những câu chuyện vui bên bữa cơm trưa trước khi anh đi làm, hay bữa cơm tối khi anh ở nhà, những cái ôm, cái nắm tay cũng đủ làm động lực để cả hai cùng cố gắng phấn đấu cho một tương lai của chỉ hai đứa, thật hạnh phúc và sung túc…..Vậy mà, cái tương lai màu hồng đó sẽ không bao giờ…không bao giờ có với em nữa rồi… Anh biết không. Thỉnh thoảng mẹ vẫn hỏi em có sang nhà thăm anh không ? Anh vẫn khoẻ và công việc thế nào rồi ? Em chỉ biết cười trừ: Ảnh vẫn ổn mẹ à. Mẹ còn đi xem thầy và nói anh sắp tới kinh doanh làm ăn tốt lắm. Ngoại cũng nhắc anh nữa, dù ngoại chỉ mới gặp anh một lần. Ngoại gần 90 rồi mà vẫn nhớ. Thế thì với em, hình bóng anh làm sao nhoà đi được. Em từng nói: “Em nếu mất anh, có lẽ em sẽ đóng cửa trái tim lại, không cho ai thay vào vị trí đó đâu. Em sẽ sống một mình suốt quãng đời còn lại vậy”. Đi làm, lo cho cha mẹ, rồi vui buồn với chính bản thân mình những khi đêm xuống…cuộn tròn…thu mình trong một góc khuất nào đấy… Cuối cùng, em muốn cảm ơn anh….cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là yêu….Cảm ơn vì tất cả những gì anh đã làm cho em….Anh rất tốt, em tin Ông Trời sẽ luôn luôn phù hộ cho anh và gia đình được bình an, sớm có một cuộc sống sung túc, no đủ và an nhàn như anh vẫn không ngừng mong ước và luôn cố gắng nỗ lực vì mục tiêu đó. Chúc anh thành công…..Chúc anh lại sớm tìm được bến đỗ của cuộc đời…. Em vẫn ổn, em không sao đâu ! P.S: Tháng này là tháng sanh thần của anh rồi....Tuổi 24 với nhiều kỷ niệm…Mong sẽ lại được nhìn thấy anh một lần nữa.... Con chuột mang tên Cục Cưng. -------------------------------------------- Đừng buồn khi mọi chuyện đã kết thúc, mà hãy vui khi mọi thứ đã bắt đầu...Bạn và anh có thể không đi chung nhau đến cuối con đường, nhưng không sao cả bạn ạ. Tất cả những gì mà bạn và anh đã có, hãy xem là những kỉ niệm đẹp để bắt đầu một hành trình mới nha... #Lucius