Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27371 "Yêu đâu quan trọng xấu đẹp" - tôi chỉ biết cười trừ khi bạn
Hình mô tả cho bài confession
#G27371 "Yêu đâu quan trọng xấu đẹp" - tôi chỉ biết cười trừ khi bạn bè khuyên nên tự tin, mở lòng mình. Nhưng tôi biết, tôi không có quyền để mở lòng thương yêu, tôi không muốn ai đó bảo rằng đồ không biết thân phận, tôi không muốn bị tổn thương... Vì tôi xấu. Năm nay 22 tuổi, tôi không nhớ đã đánh mất bản thân từ khi nào. Tôi chỉ nhớ về những tháng ngày phổ thông, và em. Chúng tôi là bạn nhau từ năm lớp 8. Tôi đã có cảm giác khác biệt ngay từ khoảnh khắc gặp em lần đầu. Em là học sinh chuyển trường từ quê lên, được xếp ngồi kế lớp phó học tập - là tôi để tiện kềm cặp. Một cậu trai quê ngơ ngác, ra mắt cả lớp đã khiến tôi không thể dừng chú ý. Đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt của em như chưa bao giờ rời khỏi trí nhớ tôi đến tận hôm nay. Và cứ thế, chúng tôi trở thành đôi bạn cùng bàn thân thiết như hình với bóng. Tôi từ một cậu ấm thị thành chỉ biết quanh quẩn, đi đưa về rước, đã biết dối mẹ để được chở đi hóng mát dọc bờ sông trên chiếc xe đạp điện của em. Chúng tôi rủ nhau đi uống nước, ăn kem, ngắm pháo hoa đêm giao thừa. Những tiết học dài đằng đẳng, chốc chốc lại lén quay sang nhìn em, và tôi biết em cũng thế. Rồi một ngày, tôi nhắn tin lòng vòng úp mở lời yêu, may mà em chấp nhận. Con tim hồi hộp chờ đợi trong tôi như òa vỡ, vui mừng khôn xiết. Hết cấp 2, chúng tôi đỗ vào cùng một trường cấp 3, nhưng lại khác lớp. Có sao, mọi thứ vẫn êm đẹp với gói tình cảm trong sáng tuổi mới lớn mà chúng <a href="https://confession.vn/13584-nghe-tin-nguoi-yeu-cu-lay-vo-mo-mat-ra-trong-benh-vien-toi-vuot/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a> đang vun đắp. Nhưng rồi, mọi thứ dần sụp đổ như bông hoa sớm nở để tối phải lụi tàn. Một đợt dị ứng khủng khiếp ập đến như cơn ác mộng, gương mặt trắng trẻo của một thiếu niên như tôi bỗng ngứa ngáy và đầy mụn. Tôi nhớ, hết một tuần sốt phải nghỉ ở nhà, lại thêm tuần nữa không dám đến trường vì mụn. Em vẫn đến thăm tôi, nhưng chưa lần nào tôi cho em vào phòng, tôi xấu hổ, khóc sưng húp cả mắt vì sợ. Mọi thứ chẳng hề thay đổi, tôi lại phải đến lớp. Tôi cảm nhận được có gì đó ngăn cách giữa chúng tôi, và tôi <a href="https://confession.vn/13766-co-phai-no-thich-em-roi-ko-_-thu-thuc-em-chua-yeu-bao-gio-nen-ch/" title="đã nghĩ" alt="đã nghĩ">đã nghĩ</a> về điều ấy từ trước. Tôi bắt đầu thu mình, không muốn đi chơi cuối tuần với em nữa. Tin nhắn cũng dần nhợt nhạt, không thú vị như trước đây vốn có. Nhưng sâu trong tôi, tôi chưa bao giờ muốn làm điều đó với em. Tôi tìm mọi cách, lao vào mọi thứ thuốc, mỹ phẩm, cắt nặn để thoát khỏi mụn. Những lúc đau đớn nhất, tôi cứ nghĩ về một mai, tôi khỏi hẳn, chúng tôi sẽ lại vui vẻ như xưa. Nhưng không, không bao giờ có được ngày mai đó, chúng tôi lạnh nhạt đến nỗi chẳng còn tin nhắn mỗi đêm, chẳng còn đi canteen giờ ra chơi nữa. Học khác lớp, lại có bạn mới, tôi biết em sẽ chóng thích nghi với sự thay đổi này. Chỉ còn cười với nhau mỗi khi vô tình chạm mặt, như thế với tôi đã đủ. Tôi biết, em đã thay đổi nhiều, 5 năm học nội thành, em không còn là cậu nhà quê mà tôi hay chọc của những năm lớp 8. Em đẹp trai hẳn ra, quần áo sành điệu, nhiều người theo đuổi, em nhớ chi tới anh khi đã bệnh tật, tàn tạ thế này. Rồi đại học, chúng tôi mất liên lạc. Phải hơn một năm sau, khi mụn đã hết, tôi phải gánh thêm một nỗi buồn mới, sẹo mụn. Thứ tàn tích nhẫn tâm khiến gương mặt tôi mất điểm trong mọi ánh nhìn. "Nếu không thế này, mày chắc đẹp trai lắm!" Bạn bè vẫn thường an ủi tôi như thế. Nhưng tôi tự hiểu thân phận mình. Tôi dụm tiền ăn, tiền làm thêm để trị sẹo, cải thiện bản thân, vì tôi biết mọi thứ trên gương mặt mà cha mẹ ban cho đều ổn, trừ lũ sẹo quái quỉ - nhưng đâu lại vào đấy, rằng chết phải mang theo mà thôi. Nhiều đêm, tôi nhớ em, tôi lại đau cho mình. "Thà ông trời lấy đi cuộc đời con để trao lại cho những ai xứng đáng hơn, chứ đừng để con phải giả vờ như mình đang sống, đang tồn tại trong sự mặc cảm, tự ti thế này. Con cũng là người, khao khát yêu thương và được ai đó yêu thương, nhưng con biết con không có quyền nghĩ đến điều ấy". Tôi rất muốn kết nối, nhưng thừa biết tình yêu chỉ trơn tru khi họ có được vẻ ngoài, dù là đồng tính hay dị tính. Sống trong cô độc và bóng tối từ ngày xa em, tôi dần trở nên tin tưởng đến cực đoan rằng: tôi sẽ chẳng bao giờ có được ai đồng cảm và quan tâm, và tình cảm chân thành đến từ con mắt trước, trái tim sau. Chắc chẳng ai buồn đọc tới đây đâu, vì câu chuyện dài mà chẳng có gì đẹp đẽ cả, từ nội dung kể đến người kể. <a href="https://confession.vn/11485-nguoi-ta-bao-e-vo-len-au-song-lau-tram-tuoi-the-con-e-nguoi-yeu-len-au-thi-song-bao-nhieu-tuoi/" title="Có người" alt="Có người">Có người</a> nghĩ tôi đang cố nghiêm trọng lên chuyện tưởng nhỏ nhặt, nhưng không, bạn sẽ thấy mọi thứ chẳng hề dễ dàng khi bạn là người trong cuộc. Nếu tôi nói hết lòng mình, mong muốn được ai đó chia sẻ, thêm động lực để tiếp tục thay đổi, cải thiện bản thân, mong mọi người đừng cười chê. Liệu có duyên số trên đời? Tôi mong quãng thanh xuân còn lại sẽ không hoang phí thêm nữa. --------------------------- Ừ thì đúng thật là nếu bạn có nhan sắc, chuyện tình duyên ĐÔI KHI sẽ dễ dàng cho bạn. Nhưng điều đó đâu có nghĩa là mọi thứ chấm hết đâu. Bạn thử tưởng tượng nhé: 1 con người không nhan sắc nổi bật có tính cách thoải mái và vui vẻ, nếu so với 1 con người cũng không có nhan sắc mang trong mình 1 màu u ám xung quanh, bạn nghĩ ai sẽ dễ dàng hơn trong tình duyên nào. Bạn hiểu ý mình chứ? Mình biết không dễ gì để thay đổi từ 1 con người tự ti thành 1 con người tự tin, hơn hất lại còn có 1 quá khứ với nhiều thứ xảy ra như bạn, nhưng nếu không thử, thì sao bạn biết sẽ không xảy ra? - Min -