Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27348 Sinh ra trong một gia đình nghèo và nuôi dạy trong sự nghiêm khắc
Hình mô tả cho bài confession
#G27348 Sinh ra trong một gia đình nghèo và nuôi dạy trong sự nghiêm khắc của mẹ, theo thời gian, trong mắt mọi người, mình là một đứa ngoan hiền. Theo ý của ba mẹ, mình làm thầy giáo. Đến nay mình cũng đã 25 cái xuân xanh - thời điểm bắt đầu của cái tuổi muốn nổi loạn đối với một đứa như mình. Mỗi dịp họp mặt vào cuối tuần hay ngày lễ, mình chán cái việc bị hỏi thăm bằng mấy cái câu:" Chừng nào lấy vợ ? Bạn gái đâu sao không dắt về ?" hay đại loại như thế kèm theo những tiếng cười. Mình chỉ biết cười trừ và đổ thừa tại nhân duyên, có khi mặt ngơ ngác ngậm bồ hòn làm ngọt. Mình không nhậu được, nói đúng ra là không uống được bia rượu, thế là mình lại càng bị cô lập với bọn anh em trai họ ngoại. Đám con gái thì cũng tụm năm bảy đi trà sữa cùng đám bạn của tụi nó. Thui thủi một mình quanh cái vỏ bọc của chính mình, mình cũng muốn tìm bạn, muốn hẹn hò, muốn có một cái dịp nào đó như valentine để có dịp đi chơi. Tối tối về, có người để nhắn tin rồi cười khúc khích như một thằng khùng. Mình muốn phá vỡ rào cản đó nhưng bằng cách nào. Một đứa bước vào thế giới từ những kiến thức sách vở, mọi thứ đều khác lạ. Thậm chí, vào page này cũng ngại không dám like. Mình có đúng đắn khi lựa chọn nghề thầy giáo, một cái nghề mà xã hội cho là khuôn mẫu. Sợ học trò phát hiện, sợ phụ huynh tò mò, cả những cái nhìn xăm soi của đồng nghiệp. Đắng lòng khi thi thoảng nghe được: " Thằng đó chắc bê đê. " Mình cũng là một con người mà, mình cũng khát khao được yêu nhưng lén lút làm sao để không bị phát hiện. Mà cũng có ai để quen đâu mà giấu giếm. Các bạn biết không, mỗi khi đọc mấy tin love bus, mình thấy vừa tức cười vừa buồn tủi. Rao tin giống quảng cáo phận gái 12 bến nước tìm chồng vậy. Buồn vì mấy đời <a href="https://confession.vn/11157-troi-cang-nong-nguoi-yeu-cang-cuc-tinh-em-oc-cfs-may-hom-nay-toan-ban-nu-nong-nay-hanh-ban-nam/" title="mình dám" alt="mình dám">mình dám</a> đăng tin như vậy. Đặc biệt tới gần mấy buổi offline, muốn ăn diện đi kiếm " người lạ ơi " lắm nhưng trong tư tưởng là sợ sẽ bị bắt gặp. Thầy giáo mà bị scandal giới tính chắc bỏ nghề luôn nhỉ ? Chậc, tội nghiệp đám trẻ con vẫn thần tượng thầy nó hết mực. Sau này lớn lên, biết thầy là gay, chắc tụi nó sốc lắm. Cũng lắm lần mình muốn nói với mẹ, nhưng không dám. Hồi nhỏ thì sợ đòn roi, lớn lên sợ mẹ buồn. Lo cho con tới giờ, ba mẹ cũng đã già yếu. Nếu có ngày, có một người nào đó nói yêu mình thì chắc mình cũng chẳng dám chạy theo tiếng tình ái đó. Ba mẹ mình, ai lo. Đã có lần mình cũng nói với mẹ sẽ không lập gia đình, mẹ bảo:" Tuổi trẻ sung sướng về già ai lo ?". Mình đáp lại:" Thì bất quá sau này má chết, con chết theo !". Trong bụng thì lại ngẫm rằng:" Con cũng muốn có bồ, cũng muốn lập gia đình chứ bộ, nhưng là với ... một thằng con trai." Gay đến với nhau, xét một phần cũng ham thích vẻ bề ngoài với nhau, nên mình cũng muốn tranh thủ kiếm một anh chàng nào đó cho riêng mình, tại nhìn mình cũng khá là bảnh trai, học trò nói là nhìn thầy cũng đẹp nhưng tập gym sẽ đẹp hơn. Thuở xuân <a href="https://confession.vn/13638-29-tet-roi-van-am-nuoc-mat-toi-met-lam-toi-van-them-khat-mot-cuo/" title="xanh thì" alt="xanh thì">xanh thì</a> sao cũng được nhưng không tranh thủ thì về già có ai còn để ý. Đúng là muốn tồn tại <a href="https://confession.vn/11937-lan-au-tien-i-choi-nhu-nay-la-nhu-nao-a-em-k58-neu-nam-nay-sang-nam-2-co-1-anh-xay-dung-sinh-n/" title="lâu thì" alt="lâu thì">lâu thì</a> phải có tình yêu. Nhưng yêu làm sao khi lịch trình chỉ có đi làm về, đi ngủ, chơi game, có quẳng cho cọc tiền cũng chả biết đi đâu. Lâu lâu buồn lên đọc cf, cái thì cười, cái thì đẫm nước mắt. Ở đâu đó lại thấy đứa than vãn. Nhưng ít ra họ còn có bạn, còn được yêu, mình thật sự ghen tỵ đấy. Bởi mình cũng muốn có một người để thương nhưng chắc trời không cho rồi. ---------------------------------------- Sợ điều tiếng, sợ học sinh biết, sợ phụ huynh biết, sợ ba mẹ biết, sợ họ hàng biết,… Không thoát ra được thì bạn sẽ mãi chìm trong cái vỏ bọc mà mình tạo ra thôi. Bạn nên biết rằng dù bạn là gì thì cũng chả ảnh hưởng tới miếng ăn miếng mặc của ai cả. Vậy thì cớ sao bạn cứ phải e dè những vấn đề ấy. Sống sao để họ nhìn vào cảm thấy quý mến và tôn trọng mình chứ đừng diễn để làm hài lòng tất cả những ánh mắt của mọi người. Khó lắm bạn à. -3T-