Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27277 Tình yêu của một ông chủ quán café và khách hàng thân thiết nghe
Hình mô tả cho bài confession
#G27277 Tình yêu của một ông chủ quán café và khách hàng thân thiết nghe thì rất lãng mạng đúng không, nhưng thật ra nó nhạt như ly trà đá đi cùng ly café vậy, nhưng ai cũng uống nó ít nhất 1 lần trong đời Tôi 22, tôi “ngông”, tôi nổi loạn, người ta nói tôi “tài năng”, tôi làm việc trên 10h/1 ngày và tôi dành ít nhất 1h để đi café, tôi thích một mình <a href="https://confession.vn/13359-gui-may-ua-vay-ma-ko-tra-ung-han-can-loithuc-su-can-loi-luon-tet/" title="và tôi" alt="và tôi">và tôi</a> vẫn đang cô đơn. Anh trên 30, thật ra cũng gần 40 rồi, anh chững chạc, mặt lầm lầm lì lì, nhưng vẫn còn khá là phong độ, anh là chủ quán café và tôi thường xuyên được anh Free ly café với công thức đặc biệt. Tôi cũng không phải người rãnh rổi mà chạy từ tận Tân Bình qua Bình Thạnh để uống café đâu, vì tôi rất thích cái phong cảnh ở đây, mát mẽ, hướng ra sông, trang trí phong cách thập niên 80_lúc mà tôi còn chưa chào đời. Nhưng tôi thích vậy, tôi thích cái gì đó hoài cổ, êm ái, lãng mạng và có tí gì đó nồng nàn, nhiều lúc tôi cứ ngỡ mình là cụ già 62 tuổi đang tìm <a href="https://confession.vn/10224-moi-cay-moi-hoa-moi-nha-moi-canh-chao-ca-nha-em-la-k52-nhu-tua-e-em-a-noi-hom-nay-em-xin-chia/" title="lại bản" alt="lại bản">lại bản</a> thân mình của ngày 22 thơ dại. Tôi chưa từng nghỉ mình sẽ đón nhận tình cảm của một ai đó cho đến khi anh ngỏ lời yêu tôi. Anh bảo đã thích tôi từ lần đầu gặp mặt, anh còn tưởng bỡ là tôi thường xuyên đến quán vì có tình ý với anh, mà thật ra lúc đầu thì chưa có nhưng tôi đã thích anh từ lúc anh đưa khăn giấy cho <a href="https://confession.vn/25120-2/" title="tôi lau" alt="tôi lau">tôi lau</a> những giọt nước mắt hiếm hoi trong cuộc đời tôi, hôm đó bà tôi mất. Anh im lặng, ngồi cạnh tôi cho đến khi hết khách. Thật tế thì chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện tử tế với nhau. Nhưng con tim tôi nó bảo lí trí là nên yêu anh. Tôi và anh quen nhau. “Người yêu” chỉ là danh phận chúng tôi dành cho nhau, không hơn không kém. Yêu nhau nhưng vẫn như là ông chủ quán Café và khách hàng, không hẹn hò, không thường xuyên nhắn tin, có chăng chỉ là những cái nắm tay hay nụ hôn vội anh dành cho tôi. Vậy mà cũng yêu nhau được 3 năm, tôi tự hỏi bản thân liệu rằng từ đầu mình có yêu anh không, tôi nghĩ là có, 3 năm rồi vẫn vậy, nó không lớn dần lên mà nó trưởng thành hơn. Rồi tôi lại quay sang thắc mắc liệu rằng anh có yêu tôi hay không, chắc cũng có, vì anh chưa bao giờ lớn tiếng với tôi và chưa bao giờ làm tôi buồn và luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi. Tôi nghĩ tình yêu của chúng tôi tựa như dòng sông Sài Gòn về đêm vậy, cứ thế mà lặng lẽ trôi…. ------------------------------------------------------------ Thực ra tình yêu không phải là thứ để cầm nắm, đong đếm, nó chỉ là cảm nhận của chúng ta về những xúc cảm mà người ta vẫn gọi là tình yêu. Trong đó có an yên, dịu ngọt. Tình cảm của bạn đang có là một thứ đáng quý. Nhưng đôi khi chúng ta hài lòng về thực tại, không phải vì thực tại quá hoàn hảo, mà bởi chúng ta hoảng sợ việc phải đổi thay. Mình không chắc thay đổi cách yêu sẽ tốt hơn hay không, nhưng nếu được thì hẹn hò một chút, đến những nơi mà cả hai cùng sở thích. Dành cho nhau một chút thời gian riêng tư để xem một bộ phim, nấu một món ăn. Vì thứ sau cùng để nhắc chúng ta về một tình yêu không chỉ là cảm nhận, mà còn là kỷ niệm đã từng có bên nhau. -#AD20-