Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27271 Chẳng lẽ chúng tôi không được phép yêu??? Xin chào tất cả các bạn,
Hình mô tả cho bài confession
#G27271 Chẳng lẽ chúng tôi không được phép yêu??? Xin chào tất cả các bạn, tôi năm nay 27 tuổi; là bot và tôi là một người….mang H. Tôi biết tôi bị mang căn bệnh này cách đây 5 năm. Có lẽ, đến <a href="https://confession.vn/11039-danh-ca-thanh-xuan-e-yeu-mot-nguoi-ca-anh-va-chi-yeu-nhau-tu-thoi-con-rat-tre-hai-nguoi-yeu-nh/" title="đây thì" alt="đây thì">đây thì</a> trong đầu các bạn nghĩ ngay tôi là người ăn chơi, lăng nhăng nên mới mang bệnh đúng không? Thật ra đó là suy nghĩ chung của bất cứ ai khi nghe về việc này nên tôi cũng chẳng trách gì các bạn. Nhưng các bạn ạ! Không phải ai mang căn bệnh này đều với lý do trên. Năm ấy, tôi 22 tuổi, một cái tuổi của biết bao điều khởi đầu mới mẻ, hay ho thì nhận ngay một cái tin như trời giáng từ người yêu của tôi (tôi và người ấy sống chung với nhau được hơn 1 năm): “Anh bị HIV rồi, em đi xét nghiệm đi”. Khi ấy, tôi chẳng hề quan tâm đến việc mình có bị hay không mà chỉ đao đáo về việc tại sao anh ấy bị. Và càng đau đớn hơn khi chính người tôi yêu gần 2 năm trời thú nhận đã rất nhiều lần đi ra ngòai và quan hệ với bao nhiêu người khác. Tôi hận anh, tôi chia tay dù trong lòng như ngàn dao rạch nát. Cầm tờ giấy xét nghiệm tên tay mà hai dòng nước mắt chảy dài, nấc không thành tiếng…Cũng 5 năm rồi, mọi thứ cũng nhạt nhòa với tôi cũng giống như những ký ức của tôi về anh. Tôi đứng dậy và tiếp tục cuộc sống với muôn ngàn khó khăn mà cuộc đời chưa bao giờ nếm trải. Tôi cũng thử yêu một vài người nhưng cái suy nghĩ tôi là người mang căn bệnh ấy luôn là bức tường cản ngăn tình cảm của tôi, tôi tự không cho nó phát triển. Đến bây giờ, trưởng thành hơn và đủ chin chắn để chấp nhận mọi chuyện. Cái cảm giác thèm yêu, muốn yêu, khao khát được yêu lại trổi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tôi thèm yêu…Sau thời gian đó tôi có quen vài người nhưng kết quả chẳng đi tới đâu. Tôi cũng xác định cho bản thân mình là khi yêu ai tôi cũng sẽ nói cho người đó biết về bệnh của tôi, chỉ là sớm hay muộn thôi. Cách đây 6 tháng, tôi có biết một người , người này chủ động tấn công tôi nhưng tôi không đồng ý với lý do là tôi đang ở trong một mối quan hệ khác chưa kết thúc nên tôi không bắt đầu với anh. Rồi 3 tháng sau thì tôi vô tình gặp lại anh. Chúng tôi cuốn lấy nhau như chưa bao giờ được yêu nhau vậy nhưng…tôi lại suy nghĩ có nên nói với anh chuyện tôi bị H??? tôi lưỡng lự, tôi sợ mất anh khi tôi nói ra điều này, tôi sợ anh không chấp nhận tôi. 1 tháng sau, tôi quyết đinh không giấu anh nữa, tôi rủ anh đi nahu6 và trong men say tôi đã thổ lộ hết với anh. Đúng như những gì tôi suy nghĩ, anh phản ứng như tôi là một loại phế thải, một thứ bùn nhơ mà có cố che đi bằng vẻ bề ngoài thì cũng không thể nào xóa được mùi hôi thối. Anh im lặng rồi mọi thứ cũng như những gì tôi dự tính…có lẽ vậy cũng tốt cho anh vì anh còn tương lai, còn gia đình, còn mọi thứ. Anh không thể nào chon vùi bản thân mình nơi tôi cho dù tôi có giải thích bao nhiêu lần rằng tôi đang điều trị tốt, khả năng lay nhiễm của tôi cho anh chỉ có 5% ( vì ARV ức chế virus, các bạn có thể đọc xác minh tại các trang báo lớn đều có đăng) nhưng anh vẫn trả lời “5% thì vẫn là 5%”. Tôi biết chúng tôi đã kết thúc. Khoảng 3 tuần, tôi quen một người khác. Sau 1 tuần tôi cũng nói cho người ấy nghe về mình. May mắn hơn là người ấy chấp nhận tôi, tôi nghĩ mình đã tìm được tình yêu của mình. Nhưng lời nói và hành động là hai phạm trù khác nhau. Tối hôm qua, tôi sang nhà anh ngủ. Tôi ôm anh, anh né; tôi hôn anh anh tránh. Cảm giác tổn thương ngày nào lại quay về. Hôm nay cả ngày ở nhà tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện dừng lại, thật sự rất đau lòng nhưng tôi không thể ích kỷ….thà ích kỷ với bản thân mình còn hơn. Nhưng trong đầu vẫn luôn có một câu hỏi từ mấy năm về trước. LẼ NÀO NHỮNG NGƯỜI NHƯ TÔI KHÔNG ĐƯỢC PHÉP YÊU??? ------------------------------------------- Mình nghĩ rằng chúng ta đừng tự đặt bản thân vào những câu hỏi rằng có được phép yêu hay không ? Có xứng đáng với tình yêu hay không? Còn cơ hội để được yêu hay không? Tình yêu thì không có giới hạn, không có chuẩn mực để cân đong đo đếm. Cái sai hay đúng trong tình yêu vốn dĩ chỉ là một thứ ranh giới mong <a href="https://confession.vn/14011-co-phai-thu-thach-lon-nhat-cua-mot-moi-quan-he-tinh-cam-chinh-la/" title="manh" alt="manh">manh</a> do chính con người tự đặt mà thành. Nhưng mình thấy ở bạn một việc mà mình nghĩ có thể bạn hơi quá chú tâm vào việc yêu ai đó. Sau khi bạn chia tay, bạn đã quen nhiều người, đã trót yêu nhiều người. Có thể ngắn, có thể dài, nhưng là không đủ để bạn trả lời cho câu hỏi liệu bạn có được phép yêu hay không? Chúng ta chỉ thoải mái, khi chúng ta hài lòng về những gì mà <a href="https://confession.vn/11291-anh-la-k50-cua-neu-nguoi-yeu-cu-cua-anh-bang-tuoi-anh-nhung-hoc-truong-khac-chung-anh-que-nhau/" title="mình đang" alt="mình đang">mình đang</a> có. Bạn nhiễm HIV, hay bạn là bất cứ ai đi chăng nữa, cũng không phải là điều quan trọng trong tình yêu thật sự. Mình chỉ muốn bạn sống một cách tích cực hơn, đừng phụ thuộc vào việc yêu ai đó làm động lực. Biết cách chăm sóc bản thân, điều trị tốt, sống một cuộc đời an nhiên và biến được những ước mơ của bạn thành sự thật, như vậy chẳng phải tốt hơn việc đặt ra những câu hỏi, rồi dày vò bản thân trong những câu hỏi hay sao? -#AD20-