Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
5 năm trước
#G27169 [ Góc tâm sự ] Tết vừa rồi, tôi về quê ăn Tết cũng
Hình mô tả cho bài confession
#G27169 [ Góc tâm sự ] Tết vừa rồi, tôi về quê ăn Tết cũng chỉ trong thời gian ngắn. Tôi cũng không nói cho bố mẹ biết thời gian tôi sẽ quay lại Hà Nội. Đến hôm chuẩn bị đi, thì tôi mới nói với bố mẹ rằng tôi sẽ quay lại Hà Nội làm việc. Nghe xong, tôi thấy gương mặt bố mẹ thoáng buồn... Đó cũng là lần đầu tiên bố nói tất cả những tâm sự, những suy nghĩ của bố cho tôi nghe. Bố nói " Nếu đi thì con cứ đi đi. Con còn trẻ mà, cứ đi để trải nghiệm, để học hỏi. Miễn là dù có khó khăn, sóng gió cuộc đời, thì bản chất tốt đẹp trong con người con cũng không bị đánh mất ". Rồi mẹ nói " Con đi xa từ nhỏ rồi, nên bố mẹ cũng yên tâm. Con đi làm chăm chỉ, nhớ tự chăm sóc cho bản thân. Bố mẹ không đòi hỏi gì từ con, bố mẹ chỉ mong con luôn mạnh mẽ. Đừng vì bất kỳ ai mà phải tự làm khổ mình ". Tôi chỉ biết vâng dạ khi nghe bố mẹ nói những lời đó. Bố nói tiếp " Con cứ đi làm thêm 2-3 năm nữa, rồi về lấy vợ. Bố mẹ không ép con phải cưới ai. Nhưng muốn lấy và cưới ai, thì phải giới thiệu cho bố mẹ biết trước. Đừng như anh trai con, lấy được chị dâu con, dù bây giờ đã làm mẹ, nhưng tính tình trẻ con, không biết lo cho gia đình, nhà cửa. Bố mẹ nghĩ, 2 năm nữa, thì chia nhà cửa và ruộng đất. Nhà 2 thửa ruộng,2 mảnh nương, thì 2 con mỗi người một nửa. Anh trai con sẽ ở nhà lớn, còn con thì có thể mở rộng lán này thành một ngôi nhà to hơn. Bố mẹ cũng chưa hẳn là già, bố mẹ vẫn lo được cho trâu bò gà vịt. Nên con cứ yên tâm đi làm vui vẻ. Con đừng nghĩ nhiều mà ảnh hưởng đến sức khoẻ. Từ đợt ôn thi công chức, bố thấy con già đi thì phải. Con đừng lo gì cả. Dù kết quả công chức đỗ hay trượt, thì con đã cố hết sức rồi. Bố mẹ chỉ buồn, vì không có tiền, không quen biết các ông lớn, nên không giúp được con. Giờ bố chỉ hy vọng 2 năm nữa bầu cử xem cái hồ sơ biên chế của Ủy ban sẽ cho con cơ hội ". Nghe những tâm sự của bố mà tôi khóc. Tôi đã từng tâm sự với bố, nhưng đó là viết thư, tôi đã từng viết một bức thư 4 trang giấy cho bố, để nố lên những suy nghĩ của tôi cho bố biết. Bố nói tiếp " Bố mẹ rồi cũng sẽ già, chị 2 con không may mắn nên giờ phải một mình nuôi 2 đứa con. Gia đình anh rể con thì giống như không muốn nhận 3 mẹ con. Nên về lâu dài, chị con và 2 cháu cũng sẽ chỉ biết theo gia đình mình. Con tự do vài năm nữa, rồi lấy vợ. Có vợ con rồi 2 vợ chồng cùng nhau cố gắng, rồi mọi thứ sẽ ổn. Bố biết con là đứa con có suy nghĩ trưởng thành nhất trong 4 anh chị em, dù con nhỏ tuổi nhất. 2 <a href="https://confession.vn/125xx-nen-hay-khong-nen-tiep-tuc-tinh-yeu-danh-cho-em-cau-chuyen-nay-kha-daineu-ai-luoi-octhi-phien/" title="chị và" alt="chị và">chị và</a> anh con đều có gia đình rồi. Chị 2 con thì không may mắn, nên con phải cố gắng để giúp chị và bố mẹ ". Nghe bố mẹ nói đến vợ con. Nói đến bổn phận chữ Hiếu, tôi lại càng buồn. Liệu tôi có thể làm được điều đó không? Liệu tôi có tìm được hạnh phúc cho mình khi lập gia đình? Tôi nghĩ tới vợ, con. Tôi nghĩ nếu tôi lấy vợ, tôi sẽ <a href="https://confession.vn/13639-qua-valentine-laoi-banh-chung-can-gio-va-lo-hanh-muoi-thoi-cung/" title="yêu thương" alt="yêu thương">yêu thương</a> cô ấy, vì trong tâm hồn tôi, hình ảnh một cô vợ luôn tồn tại. Vậy tôi là thứ gì? <a href="https://confession.vn/10285-co-ban-cap-3-co-vo-bay-gio-minh-nam-nay-27-tuoi-la-mot-chang-trai-kha-ep-trai-rat-tiec-a-co-vo/" title="Khi có" alt="Khi có">Khi có</a> cả cảm tình với nam và nữ. Số phận trớ trêu cho một con người. Phía trước tôi là cả một cuộc hành trình dài. 2-3 năm nữa. Hoặc sẽ là 5 năm khi tôi 28 tuổi, mọi quyết định sẽ dồn vào tuổi 25 và 28... Gửi đến tôi, trái tim tuổi 25 và 28... ----------------------------------------------- Anh rất hiểu và đồng cảm với em qua những tâm sự thật sự chân thành mà em viết. Anh cũng tin em may mắn, khi có một gia đình tình cảm, hiểu em và mong em trưởng thành, hạnh phúc. Đó là phúc phần mà không phải ai cũng có được đâu. Giờ có thể em đang buồn khi nghĩ lại những gì bố mẹ đã nói. Rồi em lại lo lắng cho tương lai. Nhưng chúng ta nghĩ tích cực một chút nhé, bố mẹ muốn em có thời gian để trưởng thành và lo được cho cuộc sống ở Hà Nội, họ hiểu em cần sự nghiệp và cần là chỗ dựa cho cả gia đình. Hãy dành thời gian đó để cố gắng có cho mình một nền móng vững chãi trước đã, lo cho cái đó trước đã, được chứ? Rồi 2 năm nữa, hay 5 năm nữa sẽ ra sao? Anh không biết rõ, em cũng không biết rõ, ngày mai bắt đầu từ chính hôm nay. Anh tin nếu thực sự đến lúc em cần phải bung hết mọi tâm sự ra, thì bố mẹ vẫn sẽ là người đầu tiên muốn đón em vào lòng. Lớn lên, sẽ khác em à. -#AD20-