Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G271 Đôi dòng tâm sự và cũng là lời khuyên gửi đến các bạn. Người
Hình mô tả cho bài confession
#G271 Đôi dòng tâm sự và cũng là lời khuyên gửi đến các bạn. Người yêu vừa chia tay tôi, một mối tình kéo dài một năm để rồi kết thúc bằng câu "chúng ta không hợp", thế giới như sụp đổ đối với tôi, không một dấu hiệu, không một lời hờn dỗi báo trước, cứ thế anh bỏ tôi. Mọi thứ bỗng như thước phim, tôi nhớ lại những tháng đầu yêu nhau, vì đã comeout nên tôi thuyết phục mẹ cho anh về nhà ở tạm một thời gian vì anh đang gặp mâu thuẫn với gia đình, mẹ tôi đồng ý vì muốn tôi có sự an ủi bên cạnh. Anh có một thói xấu đó là rất cẩu thả, còn mẹ lại là người rất kỹ tính, anh bày bừa, mẹ nói em, em dọn và luôn như vậy, nhưng cũng muốn a thay đổi cái tính đó và nhiều tính xấu khác nữa, nên tôi khuyên anh, thời gian đầu anh đồng ý, nhưng sau 4 tháng miễn cưỡng anh nói với tôi là anh sẽ không thay đổi được và muốn chấm dứt với tôi, tôi buồn, anh cũng buồn, nhưng mới chia tay buổi sáng buổi chiều anh đã sang nhà tôi và đòi quay lại, thương anh, tôi đồng ý. Sau đó là quảng thời gian khá khó khăn với cả hai, anh thất nghiệp, anh mua điện thoại trả góp, anh cãi nhau với gia đình, còn tôi thì cố giúp anh xây dựng niềm tin nơi mẹ. Lương của tôi chỉ vừa đủ sống, mẹ thì hưu trí, 3tr5 thì đưa cho mẹ mỗi tháng 2tr tích góp, sinh hoạt, còn lại dè dặt chi tiêu vì lương a luôn nhận trễ nên cuối tháng tôi đều giúp anh trả tiền góp điện thoại hết gần 600k, 900k xài cho cả tháng, cả hai đều nhịn ăn vặt, nhịn đi chơi, nhưng tôi lại thấy vui, đến khi anh lãnh lương trả tôi thì tôi cũng ko lấy vì tháng nào anh cũng hết tiền cả. Rồi thời gian sau, tôi thấy mừng vì tính anh đã tốt hơn trước, bớt cẩu thả hơn, bỏ được thói nhậu khuya về nồng nặc mùi bia, tôi vui lắm, nhưng khoảng thời gian này tôi lại gặp áp lực từ mọi phía, từ mẹ, từ công việc, từ cái tương lai mà tôi đang gồng mình xây đắp, tôi trở nên ít nói chuyện hơn, ít thể hiện tình cảm với anh hơn, nhưng tận đáy lòng, tôi vẫn luôn yêu anh, vẫn quan tâm anh, vẫn chung một nhà với anh, vẫn chịu cực chịu khổ với <a href="https://confession.vn/11925-tai-nan-kho-o-ngay-ra-mat-minh-la-dan-is-vnu-nam-nay-27-tuoi-anh-la-k46-sinh-nam-86-hoc-neu-la/" title="anh" alt="anh">anh</a>, anh luôn nói sẽ không bao giờ bỏ tôi đâu...tôi tin, đến nỗi tôi đã quá tập trung vào cái tương lai kia, tương lai khi mà mẹ sẽ chấp nhận anh thật sự và yên tâm giao tôi cho anh, mà không ngờ rằng tình cảm của anh đang cạn dần... Rồi đến một ngày, anh nói chia tay, anh nói tình cảm của anh đã cạn, tôi rất sốc và vội nhìn lại tình cảm của tôi đối với anh...sao mà nó vẫn còn y như ngày đầu...còn anh đã cạn mất rồi...tôi chợt tỉnh mộng, thấy mình đã quá ngu ngốc, chỉ vì quá cố gắng xây đắp nền tảng của cái tương lai kia mà quên mất cảm nhận của anh. Tôi nói <a href="https://confession.vn/13953-ngay-luc-nay-ay-khi-minh-go-nhung-dong-chu-nay-minh-ang-rat-buon/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a> sẽ thay đổi nhưng anh nói anh không thể chờ để tôi thay đổi được, tính cách hai đứa không hợp nhau, và thế là anh ra đi, để lại tôi với một đống hỗn độn...không thể khóc dù chỉ một giọt, tôi nhìn lại mọi thứ, cố gắng, hy sinh, còn cả niềm tin của mẹ nữa, mọi thứ đang chìm dần xuống đáy sông, tôi vẫn ngồi đây thẫn thờ như không biết chuyện gì vừa xảy ra. Sau đêm đó, tôi vẫn phải cố gượng dậy để đi phỏng vấn cho công việc mới, tay tôi run, suy nghĩ mờ nhạt. Bây giờ, khi tôi đã suy nghĩ thấu đáo hơn, tôi nhận ra rằng, tình yêu không phải là tìm người phù hợp với mình mà là tìm người sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng đồng cam cộng khổ và quan trọng nhất là sẵn sàng bên mình cho đến khi cái vẻ ngoài trai trẻ này tàn lụi. Không hợp nhau, thì hãy <a href="https://confession.vn/11789-13-nam-truocong-theo-bo-ong-qua-nha-minh-choi-bo-kho-ay-chau-an-i-thoi-chau-khong-an-au-a-em-c/" title="cho nhau" alt="cho nhau">cho nhau</a> thời gian, cho nhau niềm tin, chỉ cần tình cảm là chân thật thì hãy dìu bước nhau trên con đường thay đổi bản thân, đó mới là tình yêu thật sự, đừng vì chút ích kỷ mà rời bỏ nhau. Tôi biết ngoài kia có rất nhiều cặp như trường hợp của tôi, vì vậy mọi người hãy suy nghĩ thấu đáo, trân trọng những gì mình đang có, đừng phạm sai lầm như tôi và anh nữa. Gửi anh, người tôi vẫn còn thương, hy vọng anh sẽ tìm được người tốt hơn em, xứng đáng hơn em, bây giờ em sẽ sống vì mẹ, không sống vì em nữa, sau mọi thứ, tình thân ruột thịt vẫn là thứ không thể lay chuyển anh à nên anh đừng cãi nhau với gia đình nữa nhé, chúc anh hạnh phúc. P/s: Cảm xúc bộc phát nên câu kéo không hay, mong ads và mọi người thông cảm ? _____________________________________ :( Khi tình cảm đã hết rồi, thì người ta chẳng thấy muốn ở lại nữa, bất cứ lý do gì cũng đủ khiến để mãi mãi ra đi. Chỉ vì ta còn thương nên mới thấy còn có thể cứu chữa... - Hạ Vũ -