Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G27090 Chào các bạn, đây là lần đầu tiên mình viết cfs. Biết đến trang
Hình mô tả cho bài confession
#G27090 Chào các bạn, đây là lần đầu tiên mình viết cfs. Biết đến trang cũng từ lâu rồi, mà chỉ đọc thôi chứ cũng không có tâm sự gì mà viết. Bữa nay mới có chuyện, viết ra để chia sẻ với mọi người. (Mình viết hơi dài dòng lan man, các bạn thông cảm cho mình nha.) Mình sinh năm 95, hiện đang làm phóng viên ảnh thực tập cho một tờ báo mạng, trước thì học khoa Báo chí ở ĐH Nhân Văn nè. Đi làm nghề này, là phải nhanh nhẹn, dạn dĩ, ăn nói hoạt bát; mình thì không có như vậy, mình chỉ đơn giản là thích viết, thích gặp gỡ người này người nọ rồi viết bài thôi, mình nhút nhát từ còn trong trứng luôn á. Trong một lần đi làm bài ảnh ở Q1, mình vô tình gặp được anh ấy. Lớn hơn mình hai tuổi, cũng làm phóng viên ảnh như mình. Bữa đó, mình đang loay hoay chụp choẹt, thì anh ấy tiến tới, phỏng vấn mình quá trời quá đất. Sau khi trả lời xong, anh ấy chụp ảnh mình nữa chứ. Rồi mình mới nói ra cũng là đồng nghiệp. Anh ấy là người đồng nghiệp đầu tiên mình biết (mà không cùng tòa soạn), những ngày đó cũng mới chân ướt chân ráo đi làm tin, nên quen được như vậy mình thích lắm. Mà nói chắc các bạn không tin, nhưng chỉ mới gặp lần đầu vậy thôi, mà mình thấy thích lắm luôn, như là sét đánh trúng vậy. Cả buổi làm bài, mình cứ giả bộ cầm máy chụp chụp chứ có chụp gì đâu, toàn liếc liếc dòm dòm anh ấy thôi. Lúc đó mình cũng nghĩ là cảm giác thoáng qua. Xong xuôi, anh ấy cười chào mình rồi chuẩn bị lên xe đi về. Mình chạy lại bắt chuyện, mà nhút nhát lắm, chỉ dám tự giới thiệu tên gì, làm ở đâu, rồi vậy thôi à. Huhu. Sau khi thấy anh ấy đi khuất rồi, mới tiếc hùi hụi, là tại sao không nói thêm một câu nữa, như là số điện thoại của anh, hay Facebook của anh là gì. Trời ơi, thậm chí còn không biết anh ấy tên gì, làm ở báo nào luôn. Trưa 12 giờ, nắng đổ trên đầu, ngồi bẹp xuống đất, không phải buồn khóc, mà thấy cảm giác nó hụt hẫng trống rỗng làm sao đó. Suốt tuần sau đó, nói thì nghe hơi quá, nhưng thật sự mình cứ nghĩ về anh đó. Không phải kiểu lụy tình nhớ thương đâu, mà kiểu tức tối, muốn biết thông tin thêm, tức vì không chịu hỏi vài thông tin cơ bản, nên bản mặt của ảnh cứ hiện ra trong đầu suốt thôi. Tuần đó mình bệnh nữa, do bữa trước đi nắng cả ngày, nên nằm bẹp trên giường, mặt anh hiện ra như ma. Hết bệnh, mình đăng ký đề tài mới rồi đi làm bài. Hữu duyên thiên lý ngộ, mình lại gặp anh ấy trong chỗ làm bài hôm nay. Mình không nghĩ là cái đề tài này của mình nó vớ vẩn như vậy mà lại có người cũng nghĩ như vậy để mà làm. Bất ngờ vì trùng đề tài một, bất ngờ khi gặp lại anh ấy mười. Hôm trước bị chị biên tập chửi tắt điện tắt nước do đi cả ngày mà chụp chưa quá 10 ảnh (do dòm trai), rồi ngày hôm đó cũng vậy. Mình không phải mê trai tới nỗi dòm trai quên <a href="https://confession.vn/11403-nguoi-ta-noi-khi-tre-chi-co-su-nghiep-hoac-phu-nu-neu-la-ban-ban-chon-gi-i-lam-uoc-2-nam-thi-t/" title="cả thế" alt="cả thế">cả thế</a> giới, mà chỉ là không hiểu sao, trong lòng nó cứ rộn ràng, trong não nó cứ rối mù, không tập trung làm gì cho được. Anh ấy thì yêu nghề lắm, tới chỗ là bay vào chụp chụp, hỏi hỏi, cười cười, nói nói; chỉ có cười nhẹ chào mình một cái thôi, chứ ai như mình đứng như trời trồng từ đầu tới cuối. Mà bữa này mình gan hơn được chút, dám hỏi ảnh tên gì, làm ở đâu, nhiêu tuổi. Biết được rồi, mình bỏ bài, không làm nữa, bay về nhà mở hết Google, Facebook, các thứ có thể tìm kiếm được, tìm ra sđt và Facebook của anh í. Kết bạn với anh xong, mới giới thiệu em là thằng nãy đi làm bài gặp anh bla bla. Nhắn tin nói chuyện qua lại có xíu à, tại ảnh bận rộn lắm, không có rảnh háng như mình. Mình cả ngày cứ đi ra đi vô profile của ảnh, coi mặt của anh, coi hình anh chụp, đọc bài anh viết, huhu, cả ngày luôn, không làm được gì khác hết. Mình mới nghĩ ra cái cách để được gặp anh hoài hoài. Mình tích cực tìm kiếm đề tài, rồi nhắn tin nói với anh ấy về đề tài, hai anh em mình đi làm bài chung đi, nếu anh sợ trùng thì em đi theo khỏi làm, cho anh làm thôi cũng được. Chiêu này hiệu quả, cứ mỗi một hoặc hai tuần thì mình được gặp anh một lần. Mà mình không có xe, hên là nhà gần, nên anh ấy hay qua chở đi chung. Lâu ngày quen dần, nên nói chuyện này nọ với anh, vui lắm. Anh hiền (y như mình), chứ không dữ dằn hay tính toán. Tính tình của anh giống mình lắm, khác ở chỗ anh ấy dạn dĩ chứ không nhút nhát như mình thôi. Có mấy bữa đi làm bài mà trời mưa lớn, hai đứa vô quán ngồi ăn ngồi uống tới chiều tối hết mưa thì về tay không (không có bài), nhưng vô quán nói chuyện này nọ. Hmm. Tới giờ này là ba năm. Mình âm <a href="https://confession.vn/13921-gian-nhau-chi-vi-tranh-nhau-tra-tien-nguoi-yeu-minh-la-nguoi-l-c/" title="thầm thích" alt="thầm thích">thầm thích</a> anh ấy suốt ba năm qua, cho tới khi viết bài này mình mới nhận ra và giật mình vì ba năm trôi nhanh quá, nhanh thật sự, không ngờ mình lại đơn phương một người không rõ thẳng hay cong suốt ba năm qua. Không rõ thẳng hay cong, là bởi Nhân Văn thì 10 đực là hết 9 cong rồi, anh thì cũng không có vẻ gì là cong, rất mạnh mẽ, nhưng tính tình thì hiền lành. Nói chung là mình hoàn toàn không có xác định được, cũng không có dám hỏi thẳng, lâu lâu hỏi mấp mé mà ảnh không có trả lời. Cho tới hôm Tết vừa rồi. Mình làm một bài thơ có vần có điều có lề có lối, dài thật dài, hay thật hay, tặng anh ấy chúc Tết. Anh ấy đọc xong, SEEN, rồi 5 phút sau gọi cho mình. Trong điện thoại nghe giọng anh ấy có vẻ hơi nhão chứ không mạnh mẽ như mọi khi, đại khái là cảm động đó. Rồi mới nói chuyện điện thoại, nói này nói nọ, mình thấy có vẻ anh ấy đang mở lòng, không có cứng nhắc như thường ngày, nên mình đánh liều nói thẳng ra luôn, biết đâu bất ngờ. Nói là em thích anh, từ ngày đầu gặp nhau, tới mãi bây giờ. Không biết là anh... Sau đó là khoảng im lặng. Vài giây sau thì anh ấy tắt máy. Anh ấy gởi tin nhắn trên Facebook, "Cảm ơn em vì lời chúc nha." Mình cũng không biết nhắn tin trả lời lại gì nữa, nên ngừng. Qua Tết, đi làm lại. Mình cũng nhắn đề tài cho anh, cũng rủ anh đi làm bài chung. Mà 10 cái mình đưa thì anh ấy chê và bỏ hết 9 cái rồi, cái còn lại anh ấy cũng bàn lui là anh bận này bận nọ, để không đi với mình, mà tự đi một mình (mình thấy bài của anh đăng lên mà). Hôm nay, 14 tháng 3, mình nhắn tin báo đề tài, anh nói là anh không còn làm báo nữa, anh đổi nghề rồi. Anh nói với mình, "Em cũng không cần làm vậy nữa đâu, em có tư duy đề tài tốt, tìm được đề tài thì em cứ đi làm đi, em cho anh hoài như vậy, sao em đi làm, em phải lo cho em nữa đi chứ." Thấy anh đăng một cái hình, mà trắng đen rất u ám, lên làm ảnh bìa Facebook. Nghĩ chắc là anh đang gặp chuyện gì đó, mình mặc dù rất buồn vì anh từ chối khéo, anh không đi làm bài với mình nữa, sẽ không gặp anh được nữa, nhưng cũng bỏ qua để mà hỏi anh đang gặp chuyện gì, hy vọng có thể giúp được. Nhưng mà anh không có trả lời. Mình sống trên đời hơn hai chục năm nay mà chưa có yêu đương gì ai hết. Suốt ba năm qua mặc dù chỉ là đơn phương, nhưng mà mỗi một hoặc hai tuần được gặp anh rồi đi chung xe với anh, thấy rất là vui, cảm giác đó từ nhỏ tới giờ mình chưa có được bao giờ. Anh là người đầu tiên và duy nhất biết mình thích con trai, mình giấu kỹ lắm lắm luôn; mình cũng ít chơi với bạn bè nên không có bạn thân nào hết; nên vì vậy mà cũng không chia sẻ được với ai. Mình thấy rất buồn lắm luôn, nhưng thấy lo cho anh hơn, không biết đã xảy ra chuyện gì. Bài của mình lan man dài dòng quá, cảm ơn anh admin và các bạn đã đọc. Nếu được đăng thì tốt quá. Chúc mọi người ngày tốt lành nha. --------------------------------- Mình nghĩ chắc anh ấy cũng khó xử lắm khi từ chối tình cảm của bạn, bởi cả 2 người 3 năm <a href="https://confession.vn/11034-to-cung-khong-hieu-sao-to-lai-khao-khat-uoc-viet-ra-en-the-nay-nhung-to-vua-mat-i-nguoi-phu-nu/" title="qua" alt="qua">qua</a> đã rất thân thiết mà. Thôi thì cách tốt nhất là 2 người hãy vẫn cứ là bạn để duy trì mối quan hệ đó. Có duyên thì thành người yêu, còn không duyên thì làm bạn bè vậy - Min -