Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
5 năm trước
#G26922 Tự nhiên lớn tiếng với mẹ xong là chạy vô phòng khóc ngon lành...
Hình mô tả cho bài confession
#G26922 Tự nhiên lớn tiếng với mẹ xong là chạy vô phòng khóc ngon lành... Em năm nay đang học lớp 12, mẹ lúc nào cũng hay hỏi han em đã quyết định chọn trường gì để thi đại học chưa. Thật ra thì em đã có quyết định từ lâu lắm rồi, mà ngại nói với mẹ lắm. Em muốn thi vào khoa học xã hội và nhân văn. Em chưa từng bao giờ sợ rằng mình sẽ thi không đậu, em chỉ sợ duy nhất một điều là ba mẹ không cho. Tự nhiên hôm nay mẹ hỏi cái em buột miệng nói ra, mới nghe thôi thì mẹ có vẻ phản đối, mẹ nói sao không chọn bách khoa cho nam tính. Nghe xong thì em to tiếng với mẹ liền: "Nhân văn thì sao, bộ con phải học Bách khoa mới nam tính sao", sau đó thì em muốn khóc lắm rồi, chỉ còn nhớ là mẹ hỏi thêm một câu con có muốn sau này sống ở <a href="https://confession.vn/11130-mong-moi-nguoi-cho-minh-loi-khuyen-chi-gai-cua-minh-la-neuer-chi-ra-truong-bang-kha-thoi-nhung/" title="cái" alt="cái">cái</a> tỉnh này không, và em đã quát lại: "Không, con sẽ lên ở Sài Gòn!", vừa dứt câu thì em chạy vô phòng đóng sầm cửa lại. Em thương mẹ lắm, em biết mình hỗn nhưng không <a href="https://confession.vn/124xx-cac-ong-a-du-ai-noi-nga-noi-nghieng-thi-gai-luat-van-la-chan-ly-cua-oi-toi-cac-ban-ay-rat-chin/" title="kiềm được" alt="kiềm được">kiềm được</a> cảm xúc. Hồi nhỏ em nhớ em hay thích chơi nhảy dây, chơi banh đũa, mấy chú rồi mấy anh hay chọc em là con gái, mẹ thấy thế nên cấm em chơi những trò đó, rồi dần dần cũng bỏ được cái sở thích này. Lên học cấp 1 thì bị bạn bè rồi cả thầy cô chọc là bê đê này nọ, mẹ em còn có lần lên trường làm việc với cả giáo viên đã chọc ghẹo em như vậy. Lên cấp 2 thì em đã tự giác mình phải mạnh mẽ hơn, em tập cách đi đứng, cách nói chuyện cho giống mấy bạn nam khác, rồi cũng quen, em như một đứa con trai thật sự, cũng không còn bị ai nói là bê đê nữa, mẹ em mừng lắm vì thấy con trai mình đã như những bạn nam khác. Nhưng thay đổi về bề ngoài được thôi, bên trong vẫn vậy, lên lớp 9 tìm hiểu em mới biết mình là gay...Lúc đó thì em nghĩ về mọi chuyện đã qua, nghĩ về mẹ, cứ thế em khóc mấy đêm liền. Lên cấp ba thì em biết đến khái niệm comeout, biết thì viết vậy thôi chứ em sợ nó lắm, mẹ em rồi cả dòng họ sẽ không chấp nhận em như vậy đâu. Nhưng dần dần thì em cũng đỡ sợ nó hơn, cho đến một lúc em không còn sợ nữa, em tính chuyện khi đủ vững về tài chính sẽ comeout với gia đình. Nhưng cuộc to tiếng với mẹ lúc nãy đã làm em lo sợ trở lại, mẹ chắc chắn sẽ không chấp nhận em, mẹ chắc chắn sẽ như vậy, chắc chắn...Mà mẹ thương em lắm, mẹ còn muốn sau này em sống ở tỉnh để mẹ được sống gần em. Em thì không muốn như vậy, em muốn có cuộc sống riêng mình. Em nghĩ tới cảnh sau này ở SG rồi gọi điện về comeout, mẹ sẽ cấm em về, không muốn nhìn mặt em nữa, càng nghĩ em càng khóc nhiều, em thấy mình yếu mềm, không đủ dũng khí để đối mặt với những chuyện trong tương lai. Nếu được đăng, mong các ad hãy cho em lời khuyên. ------------------------------------ Mẹ nào mà chả thương con hả em. Điều quan trọng nhất bây giờ là em nên tập trung vào việc học, tương lai em có sáng lạng thì mới là cái mà <a href="https://confession.vn/11329-ng-yeu-thich-so-o-voi-e-gai-ket-nghia-minh-va-e-ng-yeu-yeu-nhau-uoc-gan-3-nam-cung-a-tinh-en-c/" title="mẹ cũng" alt="mẹ cũng">mẹ cũng</a> như gia đình em mong chờ. Come out giờ có lẽ là chưa cần thiết đâu, em cần một cuộc sống tự lập và tự chủ rồi sau đấy mọi điều sẽ là do em quyết định. Vậy nhé ;) -3T-