Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G26906 Cảm ơn người đi ngang đời tôi!! Cấp hai mình học ngôi trường Thăng
Hình mô tả cho bài confession
#G26906 Cảm ơn người đi ngang đời tôi!! Cấp hai mình học ngôi trường Thăng Long ở Đà Lạt, và chơi thân với một cậu bạn cùng lớp. Nhưng từ từ tình bạn ấy đã chuyển hoá sang tình yêu tự khi nào mình cũng không biết. Câu chuyện tình đơn phương bắt đầu từ lớp 8. Mình và cậu ấy đã có những thời gian rất vui với nhau. Tụi mình hay học bài với nhau, và hay hẹn nhau dậy sớm để chạy bộ ngắm sương mù sáng sớm trên hồ Xuân Hương. Nhà cậu ấy rất xa, nhà mình lại gần hồ. Nhưng cậu đã không bào giờ từ chối lời mời của mình. Mình nhớ như in cảnh tượng lãng mạng khi ngắn những hạt sương tí tách nhẹ nhàng rơi xuống mặt hồ. Những cuộc đi chơi bạn bè nhưng thật lãng mạn hằn sâu trong tâm trí mình đến lúc mình nhận ra mình đã yêu cậu ấy một cách điên cuồng. Nhưng cậu lại hay kể với mình cậu thích một cô bạn người dân tộc Thái. Mình có một chút thất vọng nhưng vì điên dại mình cứ thích cậu. Khi vào cấp ba, tụi mình vô tình lại học chung trường và đặc biệt là lại học chung lớp học thêm. Chính lớp học thêm Toán này là nơi chấp cánh cho tình yêu hai đứa. Mình khao khát được nắm tay cậu để biết được thế nào là nắm tay người yêu. Nhưng mình không thể nào lỗ mãn cầm tay cậu được. Mình nghĩ ra những trò chơi để chọc cậu ta như chọt lét, vật ngón cái, bóp chuột, ... Mỗi lần chọt lét, cậu sẽ nắm tay mình chặt để mình không chọt cậu nữa. Và cứ thế ngày qua ngày, mình càng thương cậu hơn vì mình đã cảm nhận trọn vẹn hơi ấm bàn tay và trái tim cậu ấy. Mình nghĩ chính vì thế cậu bắt đầu thích mình dù cậu ấy là stright. Lúc ấy, mìn ngây thơ không nhận ra điều đó, mình nghĩ đây chỉ là mối tình đơn phương thôi. Nhớ những chiều mưa tháng 9 Đà Lạt, mình đi học thêm Lý ra trễ không đến lớp Toán kịp; cậu liền nhắn tin hỏi mình “hôm nay có học không cu?” Vì trễ học nên mình chạy thật nhanh đến lớp gặp câu và mình không để hà có tin nhắn tới. Những lần mình bước vào lớp nhìn thẳng góc lớp nơi hai đứa ngồi, mình thấy ánh mắt rực rỡ háo hức của của cậu. Có phải là cậu ấy vui vì mình đã tới lớp không? Những suy nghĩ ấy làm mình thật hạnh phúc. Mình bước đến ngồi cạnh cậu và lấy điện thoại ra, đọc được tin nhắn của cậu mình lại càng ấm ấp hơn. Vì tụi mình ngồi cạnh nhau nên đôi lúc cậu nghiêng đầu ngã lên vai mình. Hơn thế nữa, lần đó mình quên mang dù và dầm mưa tới lớp. Khi tan lớp, trời vẫn còn mua to lắm, nhưng mình phải về nhà học bài. Mình lại tiếp tục dầm mưa về nhà. Còn cậu thì có bố đón nên cậu vẫn đứng lại chờ. Vì lạnh quá, mình không đi nhanh được, mình đi chậm chậm để gió không làm mình lạnh. Bỗng nhiên rồi từ phía sau cậu đi chậm chậm đến che dù cho mình. Khung cảnh như khéo lại để chỉ còn hai đứa dưới cơn mưa Đà Lạt băng giá. Mình bắt đầu cảm nhận được cậu thích mình, nhưng mình không đủ can đảm nói ra mình thương cậu vì sợ nếu nói ra cậu sẽ rời xa mình. Có lần mình bày bài toán cho cô bạn lớp Hoá, và quan trọng là cô này thích mình. Cậu từ trên lầu hai nhìn xuống thấy, mình biết cậu đang ghen :). Tối hôm ấy đi học, cậu chủ đọng nắm lấy tay mình, mình <a href="https://confession.vn/12530-minh-k54-muon-cac-anh-chi-em-va-cac-ban-tu-van-cho-minh-ve-a-nguoi-yeu-hien-thoi-minh-ang-lam/" title="nữa nhạc" alt="nữa nhạc">nữa nhạc</a> nhiên, hạnh phúc nữa kia thì lo lắng. Vì quá nhát mình đã không giám thổ lộ với cậu. Đến ngày cuối cùng gặp cậu trước khi tụi mình đi Sài Gòn thi đại học, tụi mình chỉ nhìn nhau ngậm ngùi, không ai dám nói lời yêu thương dù cho hai đứa đều đang rất thương nhau. Sau khi vào đại học, mỗi đứa một trường, cũng không còn gặp nhau nhiều nữa. Mình nhớ lần cuối cùng gặp cậu là khi cậu học quân sự xong cuối năm nhất, cậu ghé ngang trường mình chơi. Mình đã không nghĩ đó là lần cuối cùng tụi mình gặp nhau. Mình thương cậu vậy là 7 năm. Đến khi qua Mỹ hai năm thì mình nớt dứt được mối tình đầu này. Mình đoán cậu cũng thương mình 4 năm, ba năm cấp ba và dư âm một năm đại học. Tụi mình thương nhau nhưng chưa bao giờ nói ra, chưa bao giờ hôn, mà chỉ có nắm tay. Tới bây giờ đã là gần 3 năm từ lần gặp cuối. Mình vẫn còn nhớ hơi ấm bàn tay ấy, giọng nói và ánh mắt ấy. Tuy mối tình đầu không thành, không trọn vẹn. <a href="https://confession.vn/12012-trai-neu-to-tinh-xong-chay-mat-dep-em-ko-hoc-neu-au-ma-anh-o-neu-tan-em-anh-ay-sinh-nam-96-nam/" title="Mình chưa" alt="Mình chưa">Mình chưa</a> bao giờ là bạn trai cậu và cậu cũng vậy. Nhưng cay đắng mặt ngọt của tình yêu mình cũng đã trải qua rồi. Cảm ơn cậu, một người ta đã hiện diện và đi cùng tới một đoạn đường đời. Bây giờ mình đã đi Mỹ, kẻ phương đông người phương Tây, muốn gặp lại cậu là điều khó khăn. <a href="https://confession.vn/9699-gui-em-ngay-em-o-vao-neu-la-ngay-bo-me-toi-va-bo-me-em-tu-hao-ve-em-ve-chung-ta-xung-quanh-ai-a/" title="Nhưng" alt="Nhưng">Nhưng</a> những kĩ niệm tình yêu ngày xưa là một thứ quí giá sẽ đi cùng mình suốt quãng đường còn lại. Cảm ơn người bạn của tớ!!!! ________________ kỷ niệm đẹp nhất và buồn nhất chính là kỷ niệm cấp 3. Buồn nào rồi cũng qua thôi, chỉ có kỷ niệm là còn mãi. #Chúi