Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#G26887 Tao là cái đứa thích ông cậu bà con của t trong confession cũ
Hình mô tả cho bài confession
#G26887 Tao là cái đứa thích ông cậu bà con của t trong confession cũ đăng lúc page cũ chưa chết ấy. Mong là t gửi tiếp cái póst này và hy vọng được ad duyệt sớm. T đã từ bỏ được ông ấy rồi. Mặc định t tự tạo khoảng cách với ông ấy vì t biết nếu ông ấy có thích t thì t cũng không thể bên ông ấy được. T nói thêm là t cũng 27 rồi, công việc ổn định, tháng cũng tầm hơn chục củ một chút. Nhưng bản tính t không phải tiết kiệm và t trả cho việc ăn nhậu rât nhiều tiền. Có thể chúng mày nói t ngu khi chỉ biết ăn nhậu. Nhưng thực tế khi say t mới quên hết mọi cái buồn mà tiếp tục sống chúng mày ạ. Hôm nay t thật ngu ngốc khi xem "Call me by your name" chúng mày ạ. T nhìn thấy đâu đó t bên trong elio. Cảm giác tim t chùn lại khi elio tiễn oliver ra xe lửa, cảm gíac mất mát một thứ gì đó như xâm chiếm lấy cơ thể t. Vì t đã từng trải qua cảm giác đó, gục ngã đến mức không còn muốn làm bất cứ việc gì kể cả quay về nhà. Cuối phim, khi elio ngồi khóc trước lò sưởi kéo dài đến tận hơn 2 phút. Nhưng 2 phút đó làm tan nát trái tim t rất nhiều chúng mày ạ. Cảm giác như là "tại sao t phải là người phải gánh chịu số phận này? Tại sao lại là t? Tại sao cho chúng t gặp nhau mà không cho chúng t đến được với nhau??" Vì định kiến dành cho những người đồng tính mà t không thể đến được với người t yêu. Cũng như oliver lo sợ bị đưa vào trại cải huấn dành cho người đồng tính mà phải lấy một người phụ nữ anh không dành trọn con tim. Để rồi 20 năm sau gặp lại, anh thú nhận với elio rằng anh vẫn dõi theo cậu mỗi ngày, mỗi nơi cậu đi qua. T không khóc khi xem phim này, vì t không thể khóc được, nó buồn quá mức để t có thể khóc xong rồi thôi như khi xem các bộ phim khác. T đã tải bản ebook tiếng anh của "call me by your name" để đọc và cảm nhận phiên bản gốc, tất nhiên là nhờ sự hỗ trợ từ Google dịch. Khốn nạn thay rằng t muốn mua sách để đọc trực tiếp, nhưng t sợ người ta phát hiện ra t là đồng tính chúng mày ạ. Tao là con một và cũng là cháu đích tôn. T trốn tránh ba mẹ t gần chục năm nay từ khi t lên thành phố đi học đến bây giờ. Năm t học lớp 9, t bị một gã hàng xóm tiếp cận và cưỡng bức, nhưng cũng nhờ như vậy t mới khám phá ra rằng t là một người đồng tính. Phải mãi đến năm 18 tuổi t mới chấp nhận sự thật, chấp nhận con người t. Và từ đó đời t chuyển sang cả một câu chuyện buồn. T đậu đại học, sự ái náy, sự tự ti, sự buồn bã cùng lúc đè bẹp ý chí của t, để rồi cả năm nhất đại học, t chỉ lên giảng đường đại học vào ngày thi, còn lại t say đắm vào rượu ở dưới quê. Đến năm 2, t quyết định bỏ học, ba mẹ từ mặt t vì không hỏi t được nguyên nhân mặc dù điểm số tại trường t vân vượt qua được. T bỏ nhà đi, ngừoi cưu mang t lại là ngừoi đỡ đầu (t đạo thiên chúa) và ông bác hàng xóm sau này t vẫn gọi đùa là cha nuôi. Họ giúp t hơn một năm chúng mày ạ, ăn uống ngủ nghỉ, ban ngày t đi câu cá, trưa chiều về ăn cơm, tối ngủ. Cuộc sống rất nhẹ nhàng và hầu như t ko hề bị họ phàn nàn hay ghét bỏ. Câu cá giúp t bớt suy nghĩ những chuyện ko vui, có thêm thời gian tĩnh tâm lại và nhìn nhịp sống chậm rãi trôi qua. Sau đó t đi làm phục vụ cho một quán ăn, mức lương bèo bọt nhưng nhờ cố gắng t lên được phụ bếp, anh em làm chung với t nghỉ vì không chịu được "bà chủ nhỏ", t làm thêm mấy tháng rồi thì cũng về lại quê không làm nữa. Đợt đó sau tết, t lại chạy lên tp, thời gian này t có yêu một anh người Pháp hơn t 20 tuổi. Anh ấy có qua Việt Nam thăm t vài lần và t có cùng anh ấy đi chơi đà lạt. Khi quen nhau qua mạng, thú thật t rất yêu anh ấy, vậy mà khi cùng anh ấy ngủ chung, làm tình xong thì t lại mất cảm xúc chúng mày ạ. Cứ như là t thấy xấu hổ về bản thân, ghét bản thân, có lỗi với gia đình. :( cảm giác này vẫn xảy ra với những người đến sau này các mày ạ. Quay lại chuyên t lên thành phố, mài mò mãi t đc tuỷen vào một công ty về quảng cáo có web như haivl ấy. T làm ở đó với nhiệm vụ làm nội dung hài cho web đó. Lương tạm ổn với mức sống thời đó, t nghiên cứu facebook, tự học lập trình, tự học các thứ khác, tự mài mò là bản tính của t rồi chúng mày ạ, t ghét lý thuyết cực kỳ, nhất là bộ môn lập trình phiên bản tiếng Việt. Sau đó t nghỉ cty đó, phiêu lưu nơi này nơi nọ làm tự do, chỗ nào làm đc thì t nhảy qua làm. Rồi lại nghỉ, tuyệt nhiên không hề giao lưu để tìm ra một người bạn thân thiết. Vì t sợ, thân quá t sẽ bị phát hiện, và khi nghỉ cty này thì chắc gì t không bị ngừơi ta mang ra trêu đùa Số phận đẩy đưa t vào làm truyền thông cho một cty sản xuất, luơng 6tr5 nhưng do bất đồng quan điểm t lại nghỉ việc sau khi đc tăng lương lên 9tr. Ngay thời điểm đó t lại thất tình chúng mày ạ, một phần thôi, một phần vì quá buồn cuộc sống nữa :'( T nghỉ khi chỉ còn 2 tháng nữa là có lương 13. T cũng ko quan tâm lắm, xem như cố gắng của t chỉ để làm bản thân t tốt hơn. Chắc chúng mày sẽ nói t ngu khi chỉ trong 2 tháng mấy t xài hết hơn 50tr chỉ để được.. say. =]] Thú thật, thời gian đó t nhậu nhiều lắm, ko <a href="https://confession.vn/11892-ai-co-ia-bay-thi-cho-minh-gui-thang-ban-ve-sao-hoa-voi-co-bao-gio-ban-cam-thay-lep-ve-vs-thang/" title="ngày" alt="ngày">ngày</a> nào dưới 2 cử. Đến mức ói ra nứoc xanh xong thì t lại nhậu tiếp. Mà t nhậu thì rất ít ăn cơm, cả tuần chắc chỉ đc mỗi chén cơm dằn bụng. Mải mê trong cơn say riết rồi t phát hiện ra tài khoản chỉ còn chưa đến 20tr. Lại quay về tp tìm việc, lại được anh bạn cty cũ giới thiệu nơi làm mới và cuộc sống lại quay về guồng cũ. T cứ tưởng t đã ổn hơn rồi thì một ngày nọ lướt Internet, t vào vietsingle và thấy một người có avatar ko rõ mặt. T gửi đại 1 cái mail có số đt t. Anh ấy add zalo và chúng t bắt đầu trò chuyện. Thật ra là rất ít tin nhắn, nhưng t vẫn cứ trả lời, mãi cho đến khi anh ấy nói sẽ về VN thăm <a href="https://confession.vn/12462-chi-vi-sinh-con-gai-ma-bi-me-chong-ghet-minh-k53-lay-chong-uoc-2-nam-lay-tu-luc-chuan-bi-ra-tr/" title="t vào" alt="t vào">t vào</a> tết tây này. Và đúng anh về thật, chúng t gặp mặt nói chuyện, anh kể anh cũng cả mấy năm rồi mới vào lại vietsingle, vào đúng cái ngày t gửi mail cho anh ấy. Anh ấy nhìn cũng bình thường, sống ở Úc, nhưng khi trò chuyện và tiếp xúc t thấy có cái gì đó ấm áp và an toàn vô cùng. Anh cũng kín như t, cha mẹ cũng hối lấy vợ, nhưng anh ậm ờ riết ông bà cũng ko buồn nhắc tới. Sau ngày đó t biết tần suất nhắn tin của ảnh rất ít do bận rất nhiều, nhưng t rất buồn khi thấy anh đã xem mà không trả lời. :'( t vừa nhắn tin thổ lộ với <a href="https://confession.vn/con-hay-ko/" title="anh" alt="anh">anh</a> ấy 1 lần, thà đau 1 lần còn hơn cứ bị giày vò như thế này mãi. Ngày nào t cũng nhớ, nhưng t biết t không thể có được hạnh phúc như người khác, bởi vì t là người đồng tính, t không thể công khai nếu như t có hạnh phúc, khốn nạn thật, t ước gì t có được cha mẹ hiểu chuyện, hiểu t như cha mẹ elio vậy... thì t bớt được phần nào cô độc, lẻ loi giữa cái cuộc sống quá mệt mỏi này. T đã từng nghĩ đến cái chết nhiều lần trước đó, nhưng t lại không đủ can đảm để thực hiện. Nên t dùng cách say để chạy trốn thực tại. Tạo tự học làm nhạc với cái lap cty cấp cho làm việc. Cố làm cho giai điệu vui tươi nhưng kết quả là nét buồn vẫn đượm vào trong đó. Hôm vừa rồi khi buồn vì nhớ anh ấy, t remake lại một bài nhạc mới nổi và t phát hiện ra rằng, làm nhạc giúp con tim t quên những muộn phiền, buồn bã chúng mày ạ. Và t cảm thấy khá hơn rất nhiều. T viết bằng điện thoại nên cũng ko xem lại chỉnh sửa cho có nhip điệu, bởi t quá mêt mỏi với cuộc sống rồi nên cũng chả quan tâm ai nói sao, nghĩ sao về mình. À, t đang đọc lại khúc elio và olivier gặp nhau chúng mày ạ. :) Và bên tai t, nhạc bài "mystery of love" lại làm tim t chùn xuống :) Chúng mày buổi tối vui vẻ. T tiếp tục với câu chuyện của 2 chàng trai có kết thúc buồn đây. ---------------------------------------- Dường như cuộc sống của anh đang bao trùm một màu ảm đảm nhưng em biết vẫn còn những màu sắc tươi sáng trong câu chuyện này mà. Mức lương chục triệu cũng là niềm ao ước của bao người, rồi những giai điệu từ một bài nhạc remake cũng khiến anh quên phần nào những gam màu u ám. Anh thử nhìn vào những điều tích cực ấy xem sao, đừng say mèm nữa nhé. -3T-