Bình luận

Bạn có hiếu vầy là đáng khen lắm. Mai mốt rút kinh nghiệm, cứ phụ tiền cho ba mẹ, còn những chuyện khác thì mắt nhắm mắt mở cho yên lành. Cá nhân mình nghĩ bạn cân nhắc lại số tiền phụ ba mẹ và giữ lại tiền nhiều hơn chút, sẽ hữu dụng sau này.
Có thể ra ngoai sống trong một thoi gian nưa. Sống trong nợ nần la một nỗi ám ảnh. Nhưng cậu cũng cứ thoải mái đi. Có phải minh ko giả dc đâu. Đúng ko nào. Đôi lúc phai tự thương cho ban thân cái gi đó và đi thay đổi ko khí
Mỗi người sẽ tự chịu trách nhiệm về hành động của mình. Ba mẹ em chấp nhận đi làm mà ko đòi hỏi j từ anh của em. Em thương ba mẹ nên e đóng góp. Đó là việc tốt. Em không thể vì sự đóng góp của em mà bắt buộc a của e phải giống e. Mình không thể đòi hỏi ng khác theo ý mình. Nếu ba mẹ e không có ý kiến thì e cũng ko thể làm j đc. Cố gắng dùm dụm cho riêng mình nhiều hơn vì a thấy e mà xảy ra chuyện j là tự lo rồi đó.
Nếu từ bỏ gia đình trong lúc khó khăn thì bản thân mình còn hơn cả đồ bỏ đi, em khuyên anh nên cố gắng làm việc có thật nhiều tiền rồi trả nợ cho gia đình cũng như báo hiếu cho cha mẹ hết mức có thể, còn về vấn đề anh là gay thì chưa chắc đã là đồ này đồ nọ, mình sống tốt, lương thiện không dối trá lừa lộc ai cũng đã tốt hơn nhiều thằng đàn ông khác trong xã hội này, " độ tuổi không nói lên bạn có bao nhiêu kinh nghiệm, điểm số không nói lên năng lực bạn tới đâu, và giới tính của bạn không nói lên bạn là ai ". Cố lên nhé anh trời cao luôn soi xét
Anh rất tuyệt vời. Thật sự! Đứng ở góc độ của em, em xin được chia sẻ một xíu suy nghĩ của mình anh nhé. Nếu nợ có thể trả hết trong 1 2 năm nữa với tiến độ như hiện tại thì em nghĩ anh nên cố gắng tiếp tục chịu đừng một thời gian, im lặng mà sống, vẫn làm tròn bổn phận của mình, sau khi nợ dứt nếu Bố Mẹ anh vẫn không chấp nhận anh hoặc thái độ vẫn thế thì em nghĩ anh nên dọn ra ở riêng, ít tiếp xúc hằng ngày sẽ tốt hơn. Ở riêng mình vẫn hiếu thảo được, và thoải mái hơn nhiều cho trường hợp của anh. Em không biết gia đình anh nợ có nhiều không và nếu thực sự trả rất lâu mới hết thì không biết anh có thể sống trong gia đình như thế bao lâu nữa vì thực sự vô cùng áp lực. Thực sự em biết giờ anh rất rối, hãy dành 2 ngày cuối tuần này nghỉ ngơi anh nha, để nghĩ ra con đường mình nên đi lúc này là gì. Hy vọng anh sẽ sớm tim được con đường dễ đi hơn.
Mỗi gia đình mỗi hoàn cảnh, mình cũng không biết khuyên bạn thế nào. Mong bạn hãy mạnh mẽ lên và cứ làm những việc mà một người con có hiếu nên làm (dù mẹ bạn có thể phân biệt đối xử giữa bạn và anh trai). Nhưng cũng mong bạn nên "toan tính" cho bản thân thêm một chút (tất nhiên không nên sống ích kỷ và thiếu trách nhiệm như người anh trai) - Mình nghĩ là bạn nên thay đổi môi trường sống (tìm một công việc ở nơi khác chẳng hạn) để hạn chế xung đột, tránh làm bản thân ức chế và cũng để gia đình bạn có thể nhìn nhận được "khoảng trống" bên cạnh họ khi bạn sống xa nhà. Tích cực và lạc quan lên nhé. :-D
Mình có ý kiến khác với admin, ở trong phim ân tình có thể hóa giải mọi thứ, cảm hóa được nhiều người, nhưng đây là đời thực không phải phim. Mẹ bạn đã xem bạn là "loại này loại kia", đã phân biệt đối xử đến nỗi bạn cảm thấy được thì không phải chuyện bình thường nữa. Liệu bạn dùng chữ hiếu để cảm hóa mẹ bạn có được không? Chẳng lẽ thời gian qua bạn bất hiếu? Chẳng lẽ thời gian qua chung sống với gia đình là con số 0? Những điều bạn dành cho gia đình đó nếu mẹ bạn nhìn nhận thì đã sớm biết tấm lòng của bạn và thương bạn nhiều rồi chứ không phải như bây giờ. Nếu cứ tiếp tục, bạn sẽ phải tổn thương nhiều thêm thôi, hy sinh vì gia đình nhưng gia đình lại gây tổn thương cho bạn thì sự hy sinh đó không đáng. Không có chuyện cha mẹ thương con cái vô bờ vô bến mà tình thương đó luôn có giới hạn, bạn cần quan tâm bản thân nhiều hơn, hãy thay đổi cách sống hay ít nhất hãy cho mẹ bạn thấy giá trị, ý nghĩa của bạn nhiều hơn họ nghĩ, cho họ thấy họ đã sai, làm cho họ phải thay đổi. Con người sống 100 năm cũng cần phải học, đã đến lúc phải cho mẹ bạn một bài học mới. Hãy giải quyết vấn đề một cách khôn ngoan để có được kết quả tốt đẹp cuối cùng, nếu là mình, mình sẽ dọn ra ngoài ở, tự lập nhưng bạn cũng có thể phụ giúp cha mẹ tiền nhưng ít hơn thôi, sau đó ba mẹ bạn cũng sẽ xem lại những gì họ đã làm và đã mất thôi. Mình tin chắc sau này bạn cũng phải ra ở riêng sau khi anh trai hoặc em của bạn kết hơn, cha mẹ bạn sẽ không chọn hưởng tuổi già với bạn đâu. Thân mến.
Giờ anh lo cho gia đình sẽ bị xem là nghĩa vụ, mà đúng ra nó phải là nghĩa vụ và tình cảm. Còn nếu anh bỏ mặc thì bị xem là đồ vô ơn, mà hơn nữa chính lương tâm anh không cho phép. Thôi thì cứ làm hết khả năng mình thôi, còn ân oán gì ắt có báo ứng. Thương anh!
qua cau chuyện cua thớt mình thấy cũng có sự phân biệt rồi , thớt cũng đang trong trạng thái căng thẳng thớt tìm nơi nào đó suy nghĩ lại mọi chuyện . thớt cũng cần phải chứng minh rằng dù là gay mình vẫn có thể làm được những thứ bao người khác không làm được, thớt phải cho anh thớt thấy thớt hơn anh ấy . thành công của thớt cũng sẽ là niềm hãnh diện cho ba mẹ thớt nửa .
Thấy bạn để icon :) nhưng mình chắc tâm trạng bạn hoàn toàn ngược lại với cái icon đó. Bạn đã làm rất tốt phần mình rồi bạn ạ, dù khó khăn cách mấy đi chăng nữa cũng là ba mẹ mình mà bạn hen, bạn chỉ cần làm tốt trách nhiệm của bạn với gia đình bạn như bạn đã làm là ok rồi.
"loại" ah¿??? Làm cha mẹ kiểu gì ấy nhỉ. Bạn hãy đặt ra khoảng thời gian khoảng 1 năm để phụ gia đình. Nói rõ suy nghĩ của bạn. Chấp nhận thì không thì hãy lo cho mình nhá. Chứ tình hình này sau này bạn sẽ bị đá ra khỏi nhà đo
Mình thật sự đồng cảm. Nhưng mình không nhận xét hay đưa ra ý kiến về câu chuyện của bạn đâu. Vì trong trường hợp như thế này thì mọi quyết định hay suy nghĩ của bạn điều đúng dù cho người khác có nói bạn ích kỷ hay gì đi chăng nữa thì họ cũng không phải là bạn họ cũng đâu trong hoàn cảnh của bạn đâu mà họ biết. Nói chung hãy sống cho bản thân mình tốt hơn!!!
Cuộc sống là vậy đó anh à! Đôi khi không phải ai cũng nhìn thấu hết sự việc, đâu phải lúc nào cũng công bằng. Biết là rất ức chế nhưng hãy mạnh mẽ lên a. Hy vọng một ngày nào đó, gia đình sẽ hiểu thấu lòng a!
Nhiều khi lời mẹ e nói cũng đúng đó bé, bả thật không muốn e phụ giúp thì thôi e đừng giúp, hôm nào em quậy 1 bữa tơi bời cho bỏ tức,
Có thể bạn sống khó vs gia đình nhưng bạn vui vì điều đó, mình không giỏi để khuyên ai đó nhưng hãy sống cho bản thân bạn nhé. Cứ vui là đuọce
gia đình tớ nghèo, chú bác tuy không tỏ ra mặt nhưng cũng có gì đó coi khinh nhà tớ lắm,,,, nhưng tớ có 1 gia đình hạnh phúc, mọi người tuy k bao giờ nói ra thành lời, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt của nhau cũng đủ ấm, luôn bỏ qua lỗi lầm của nhau, dù có cãi vã , nhưng cũng chỉ là vị muối thêm vào cho bát canh đậm đà hơn... và tớ được mẹ và anh trai chấp nhận !!! Tớ tin là mẹ nào cũng thương con, cậu đừng suy nghĩ thái quá... cứ vui vẻ sống, lo cho bố mẹ hết khả năng của mình là dc !!!!
Mỗi đất nước có luật lệ riêng, mỗi con người cũng có tòa án lương tâm riêng, nhiều khi mình không dùng cách nhìn của mình để áp dụng lên người khác được. Bạn cứ làm điều lương tâm mình cho là đúng để sau này không phải nói 2 chữ "giá như". Lỡ đâu nếu bạn không sinh ra bạn thì bây giờ cả nhà đã tan đàn xẻ nghé thì sao. Mình chỉ khuyên bạn nên để dành cho bản thân 1 tý để sau này mà hết duyên hết nợ thì cũng vững chãi mà tự do hơn.
bạn hãy thương mn trong gđ bạn , b vẫn có thể gửi tiền về phụ gđ mà. Nhưng b nên nhớ b có cs riêng của b, b có thể nghĩ đến vc ít về thăm nhà nếu b cảm thấy áp lực về mặt tc gđ. Tôi cũng rơi vào trường hợp giống giống vs b, 10 năm dù sống chung nhà dù đụng mặt hằng ngày nhưng t ko nói chuyện hay bày tỏ cx về bất kỳ chuyện lquan đến a2 tôi!
1...chuyện anh bạn là chuyện bình thường....chẳng có gì phải buồn phải giận....mỗi nguối 1 cách sống mỗi người 1 cách suy nghĩ....hãy cố gắng làm hết khả năng để giúp gia đình để trả hiếu cha mẹ.... 2..... chuyện mẹ bạn nói câu đó....thì buồn thật ....nhưng thôi..... lúc giận mà ..... mình phận làm em góp ý với anh k đc thôi .... cự lộn làm gì..... 3..... đừng buồn đừng giận..... nhìn lên bạn không bằng ai nhưng nhìn xuống bạn hơn rất nhiều người..... hãy hạnh phúc với những gì bạn đang có Ps: tui k có ba nèk..... anh mình cờ bạc mình cố làm để trả nợ nek....cố lên m. BTP
Em cứ đi xa khoảng 1 2 năm xem nào , tiền thì muốn giúp cứ gửi về , nhưng ko phải gửi nhiều như trước ! Tự lo thân mình tý đi
làm hết sức và lờ mọi chuyện đi, xong nợ cũng là xong trách nhiệm rồi, sau này sẽ k có ai bênh vực em đâu
đi làm ở xa vừa thoải mái đầu óc vừa có thể kiếm tiền trả nợ mà hả.... chứ ở chung mà nặng nề vậy cũng không phải cách.
Cố lên bạn. Mình cũng một phần hoàn cảnh giống bạn. Chỉ biết khuyên bạn cố thui chứ gd thì sao mình bỏ mặc đc. Nếu được thì kết bạn tâm sự nhé.
bạn nên đưa ít lương cho gia đình và sống vì bản thân nhiều hơn.họ đã k chấp nhận tấm lòngcura mình thì mình nên rút lại