Bình luận

Má tôi kể hồi tôi gần 1 tuổi, hai má con bị đuổi ra khỏi nhà nội, đi bộ lết thếch dưới mưa về, toàn bộ của hồi môn của má mất hết, và vài ngày sau ba rước một chú về sống như vợ chồng. Lý do bị đuổi: thầy bói nói tôi là nghiệt chủng. Tôi thì nghĩ là do ba má cưới nhau là do ép buộc. 12-13 tuổi: Sau chục năm li thân, má chở tôi trên chiếc xe đạp về nhà nội, mong hàn gắn lại chuyện xưa để ba má có thể lo cho tôi. Tôi thì ngồi yên, để mọi người nói chuyện. Rồi má chở tôi về, đó là lần cuối má tôi đến nhà nội. 17 tuổi: ba má gặp nhau tại toà. Người khuyên má li dị là tôi, tôi mong má được đường đường chính chính đến với dượng. Má được hạnh phúc, tôi được về nội lãnh tiền hàng tháng. 18 tuổi: những câu như" mày sống với má 18 năm rồi, giờ về ở với ba mày đi", "ô nó lại đến nhận sổ gạo kìa", "mày không ở với tao là mốt cưới vợ ba không tới dự",... khiến tôi quyết định dừng việc ghé qua nhà nội hằng tháng. Mà 18r, cũng đâu mặt dày qua nhận tiền được. 25 tuổi: tôi cố học, cố làm, cố sống và làm quen với căn bệnh mãn tính ( chắc bà thầy bói nói có phần đúng). Dù giờ chưa giàu, chưa có mảnh tình vắt vai, nhưng tôi tự lo được cho bản thân, tự mua xe để đi làm, tự mua thuốc uống và tôi đẹp =)))) 25 tuổi, tôi vẫn đi qua nội mỗi dịp Tết hoặc giỗ, thấy thương ba - thật tình chẳng phải tình thương cha con, chỉ là ba tôi nhậu nhiều quá nên sinh rất nhiều loại bệnh. Tôi có khuyên đấy, và kết quả là bị lôi làm bạn nhậu của ba và mấy "đồng chí" của ba. 25 tuổi, tôi biết phải yêu bản thân mình trước thì mới có người yêu thương mình, tôi hạnh phúc với công việc mình đang làm, tôi yêu đời, chỉ đợi đời giới thiệu cho tôi một người tri kỉ =))) Nên bạn hãy cố nhìn đời bằng cặp mắt khác nhé, mong bạn sẽ thấy ấm lòng hơn sau những dòng chia sẻ của tôi.
Còn hơn tháng nữa là m tròn 21t, 20 năm qua chưa 1 lần gặp mặt, không 1 lần chu cấp thậm chí là 1 lời hỏi thăm từ "bố" mặc dù ông ấy biết 2 mẹ con mình sống ở đâu sống ntn
Lúc nhỏ ba má t cải nhau má t nói Ba t có vk nhỏ hai ng to tiếng lắm t sợ wá nên hỏi Ba t một câu vk nhỏ của ba có đẹp hơn con không..cuộc cải nhau chấm dứt Ba t k dám đi sớm về khuya nữa và t thì được buê đuê luôn
Nói tự kỉ thì k phải như vậy đâu. Cùng lắm là trầm cảm thôi. Trầm cảm có nhiều cấp độ lắm nhé. Tại vì thường ngày mọi người hay lôi cái tự kỉ ra để ví von những ng ít nói nhưng tự kỉ là cấp độ khác rồi k thể đánh đồng chung với tất cả loại triệu chứng được
anh sẽ thích một mình vào thời điểm này, nhiều khi trong tương lai a lại sợ 1 mình đấy. nhưng thích 1 mình thì hãy đi đâu đó 1 mình đi, như em la hay xách xe chạy vòng vòng đến khi hết buồn thì thôi
Ông học dược là cũng biết r. Tự kỉ ko phải như vậy. Đó là ông đang trong quá trình tự cô lập. Cố gắng lên. Thích một mình và ở một mình chưa hẳn là tự kỉ. Mà chỉ để tự nhìn nhận bản thân. Hãy cảm nhận con ng mình và bức phá đi
. phát fb này nếu chủ thớt muốn có ng nc. T cũng trải qua cs mà gia đình dc xem như 1 cái địa ngục trong gần 18 năn t khôn lớn.
Xin chào e! Khi đọc xong những dòng e viết. A bỗng khựng và ngẫm nghĩ lại cuộc đời mình rồi bỗng thèm, rất thèm,thèm đc gọi 1 tiếng "Cha",kèm 1 tiếng "Mẹ", ôi sao nó xa xỉ đến thế. Mỗi người chúng ta điều trãi qa những thăng trầm trong cuộc sống,ko cần biết nó ntn,chỉ cần đối điện với nó và chỉ còn cách vượt qa thôi. Thời điểm khóc mà kocó người dỗ dành-mình học đc kiên cường,thời điểm sợ hãi mà ko có ai bên cạnh-mình học dc sự dũng cảm, những lúc mệt mỏi ko có ai dựa vào-mình học được cách tự lập. Nếu như mình ko thể thay đổi cuộc sống thì phải vì cuộc sống mà thay đổi chính mình. Cuộc đời cứ thế mà mạnh mẽ...Thương e! Cố lên chàng trai trẻ.
Tự kỉ khiến ta chỉ muốn một mk nhưng khi một mk lại thèm dk iu thương, nhưng biết tìm đâu một ng quan tâm nơi đất khách quê người này
Nhiù khi một mình không phải vì không có ai mà vì chẳng ai hiủ và thông cảm được, điều đó khiến ta cô đơn đến phát điên lên!
cố lên bạn rồi mọi chuyện sẽ tốt lên thôi. ad20 có đi chùa Hoằng Pháp không, lúc trước ta hay đi chùa đó. ta cũng có thể email cho ad20 được không ad20
Muốn chia sẽ với bạn, nhưng không biết phải làm ntn? Xung quanh vẫn còn những người tot đó (như tớ nè), có gắn lên nào