Bình luận

Cố lên bạn ak.ck mình cung đã mất 3 năm nay nhưng nỗi nhớ của mình về vẫn chưa nguôi.nhưng ta vẫn phải vững vàng bước tiếp vì những người ta yêu ghương nữa
SG có bão mới sáng sớm, mò đt lướt lướt đọc được cfs này... Tâm tình của mỗi người cũng như những cơn giông vậy, nổi cơn quay cuồng như vậy rồi đến một lúc nào đó cũng tan, thời gian lại xoa dịu những thứ còn đọng lại rồi cứ thể sinh sôi nẩy nở như cũ. Quan trọng là có vững lòng để vượt qua lúc khó khăn nhất ko ? Không giữ được những kỷ niệm lúc vui nhất thì hãy giữ lại những kỷ niệm đẹp nhất. Cố lên nhé.
Không biết nói gì hơn, chỉ muốn khuyên bạn rằng, hãy cứ sống theo cảm xúc của mình, nếu vẫn còn yêu, hãy cứ yêu, nếu buồn thì cũng đừng gắng gượng, cứ thả mình theo nỗi buồn đó thôi. Nhưng đừng suy nghĩ gì quá tiêu cực, đừng trách bản thân mình quá nhiều nữa, vì chắc chắn rằng em ấy cũng không mong bạn sẽ như vậy hoài đúng không? Hãy cứ như vậy cho đến khi bạn đủ mạnh mẽ để tiếp nhận một ai khác, còn nếu không, cứ làm gì mình muốn, sẽ thoải mái hơn là cố gắng nguôi ngoai, cố gắng vượt qua một cách khiên cưỡng. Đến thời điểm, tự khắc mọi thứ sẽ trở thành những kỷ niệm, những biến cố trong quá khứ mà khi nhắc lại sẽ cảm thấy rất nhẹ nhàng, cho nên, cái gì dễ thì làm trước, khó quá thì để sau. Thân mến!
Mình phải vào face phụ để bình luận, vì không muốn người quen nhìn thấy. :v Người yêu mình may mắn hơn ở chỗ, không có ai nói em ấy là khỏe mạnh thế tại sao không cố sống. Nhưng người ta vẫn nói, còn hi vọng tại sao không cố níu giữ? Cái lần em ấy từ chối điều trị, cả gia đình em, cả mình đều cố gắng mọi cách để thuyết phục nhưng không được. Mình cũng từng nghĩ như người ta, còn nước còn tát. Rồi mình cũng từng bực bội giận dỗi. Sau đấy thì nhìn em ngày qua ngày làm bạn với thuốc, kim truyền, đau đớn mệt mỏi đến không ra hình người. Mình bỗng nhận ra là, không chữa thì người thân không chịu nổi, nhưng chữa tiếp thì đối với em là quá tàn nhẫn. Sau đấy, khi em nói em không muốn cố gắng thêm nữa. Mình chỉ biết im lặng thôi, im lặng, rồi ủng hộ chuyện em buông xuôi. Để em mấy ngày cuối cùng thoát khỏi đống thuốc, ra đi nhẹ nhàng. Tới giờ vẫn có người sẽ trách tại sao em không cố gắng, vẫn có người trách mình tại sao không khuyên em mà lại xúi dại. May là người trách em buông xuôi thì ít, người trách mình ác thì nhiều. Người đời luôn vậy, họ không biết em của mình, em của bạn đã đau thế nào, đã chịu đựng những gì và đã kiên cường ra sao đâu. Mình mạnh mẽ hơn em, không khóc nhè như em. Nên em cứ yên tâm đi, mình ở lại. Rắc rối gì, ai trách móc gì, đau lòng thế nào, mình thay em chịu. Nợ của em mình trả. Tình yêu của hai đứa, mình giữ. :v Thật ra đọc cfs của bạn xong, mình không biết nên khuyên nhủ thế nào bởi vì cả mình cả bạn đều hiểu là tụi mình sẽ không cởi được cái nút thắt này. Chỉ là đọc xong có xíu buồn nên nói nhảm về chuyện của mình thôi. :v Cố gắng nhé.