Bình luận

Thành thói quen đấy. Đi siêu thị, đi xem phim, đi dạo phố cũng chỉ có mình. Ở phòng cũng mình riết tụi bạn nó nói có khi m chết cũng chẳng ai hay?. Kể cả khi đi khám bệnh, tái khám cũng có 1m ?
Khi tôi 23 tôi cũng đã từng yêu một người khuyết tật chuyên đi bán vé số dạo, tình cảm của chúng tôi cũng kéo dài được hơn 3năm. Tôi từ bắc vào nam tìm việc làm, do mất hết hành lý tiền bạc, tôi nhịn đói 2,3 ngày, không kiếm được gì để ăn, không tìm được việc để làm, vì tôi cũng không hoạt bát và luôn ngượng, ngại. Rồi tôi gặp anh trên cầu Bình Triệu.... Anh đưa tôi về và cươu mang tôi bằng mỳ tôm, cơm cháy của quán ăn, bữa rau bữa cháo cũng qua ngày, không có tiền mua đồ, tôi phải mặc ké quần áo của anh, nó rộng thùng thình như cái váy, vì tôi nhỏ con. Tôi đã có chổ tá túc, thời đó điện thoại cũng còn hiếm, tôi phải viết thư về, gia đình tôi gởi hồ sơ xin việc vào....tôi cũng xin được việc làm, rồi cũng có thêm thu nhập, cuộc sống cũng đỡ khó khăn hơn. Hơn một tháng cươu mang tôi anh vất vã nhiều hơn, phải cố gắng bán được nhiều hơn, tôi thì vụng về chỉ biết phụ Bác gái với quán nước nhỏ. Lúc đó nói chính xác là anh rất tiều tụy, chân đi cà thọt, tóc tai bù xù, quần áo vá víu, da cháy nắng đen sì, lại chơi thêm cái nón kè chà bá.... Nhưng với tôi anh vẫn rất đẹp, đẹp ở đôi mắt long lanh, cử chỉ thân thiện, tấm lòng nhân ái...và nụ cười luôn nở trên môi. 6 tháng tôi và anh nằm chung giường nhưng không hề đụng chạm, anh luôn giữ ý cho tôi ngủ ngon, còn tôi rất tôn trọng yêu quý anh nên rất ngoan, nhưng tôi cũng rất vô tư, vô tình rồi vô tâm, tôi không hiểu được cảm xúc của anh đang bị dồn nén, tôi cũng chẳng hiểu biết gay đồng tính là gì hết, ...tôi cứ anh là người đàn ông bình thường, còn tôi là con yêu nghiệp chuyên nhìn trộm anh tắm. Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, một hôm anh bị xe đụng vì băng qua đường mua quà sinh nhật cho tôi, cũng may chỉ xây xước nhẹ nhưng tôi vẫn xót xa lắm....đêm đó tôi xin được ôm anh ngủ, rồi mỗi tối tôi ôm anh ngủ để giấc ngủ ngon hơn. Một năm trôi qua thật là nhanh chóng, tôi vẫn vô tư vô tình và vô tâm trong sự khao khát chờ đợi của anh. Một hôm tôi ngủ mơ rồi thằng nhỏ nó trớ, ướt cả quần tôi rồi quần anh, sáng ra tôi bị anh bắt nạt...khai nhanh, người trong giấc mơ đêm qua là ai, bị hỏi sấp cật tôi chỉ kịp mấp máy rồi khai nhanh, là anh đấy, anh hỏi lại lần hai, lần ba, tôi cuối gằm mặt xuống trả lời liên thanh, là anh là anh là anh đấy. Giọng anh dịu xuống vậy là lâu nay thương thầm nhớ trộm anh hả, tôi gật gật rồi trả treo, thương thật chứ thương trộm hồi nào. Và bắt đầu từ hôm đó chúng tôi trở thành một đôi, bao nhiêu tâm sự kìm nén của anh được giải bầy, nổi khổ tâm của anh được san sẻ. Thương anh thật lòng, không muốn thấy anh vất vả đi bán đi bán vé số, tôi đã gom hết số tiền hơn một năm lao động vất vả và anh cũng tích cóp phòng lúc ốm đau, cả ba người lúc đó góp lại cũng chỉ được hơn chục triệu, nhưng thời đó vậy cũng khá rồi, chúng tôi sửa quán nước của bác gái thành quán hủ tiếu, anh làm đầu bếp, tôi chạy bàn, bác gái nhặt rau rửa bát, dạo đầu cũng khó khăn nhưng dần cũng kiếm ăn được, rồi có tiền sửa sang lại nhà cửa, cuộc sống cũng ổn định đi lên, hạnh phúc đềm ngọt ngào biết mấy, anh đã dần thay da đổi thịt trắng trẻo đẹp trai, chỉ mỗi tội chân vẫn cà thọt, tôi vẫn hay trêu cà thọt mà đáng yêu, cà thọt mới tới lượt em. Vậy mà cuộc sống êm đềm hạnh phúc cũng chỉ được hơn 3năm thì tôi bẻ lái. ...Bố tôi qua đời, tôi phải về chịu tang,...mẹ giữ tôi lại không cho quay vào nam. Những ngày ấy tôi chỉ còn biết gọi cho anh, hai anh em khóc đến cạn nước mắt,....vì giận mẹ tôi làm thủ tục đi Malaysia..., sang đó với mạng yahoo, tôi đã nhiệt tình ngày đêm tìm kiếm, với nổ lực không ngừng tôi đã tìm được cho anh một người ở Long An bị vợ bỏ do bị tai nạn nên tay bị mất đi sự linh hoạt, không còn khả năng làm việc nặng, có cậu con trai ba tuổi, gia cảnh cũng khó khăn. Tôi đã tìm mọi cách để thuyết phục, rồi anh cũng ôm con lên sg tìm gặp, rồi hai anh cũng đã sống cùng nhau rất hạnh phúc, 15năm đã trôi qua, thằng nhóc hình như đã thi đậu đại học, tôi cũng đã có hai cô con gái xinh đẹp, hai anh giờ kinh tế ổn định, hạnh phúc viên mãn, còn tôi tôi vẫn lăn lộn bạc mặt ngoài công trường để kiếm từng hộp sữa cho con, cuộc sống thiếu thốn trăm bề nhưng tôi chấp nhận....chấp nhận thực tại, vui với thực tại, mặc dù trong lòng tôi ngỗn ngang trăm mối tơ vò. Câu chuyện của tôi là thế đấy bạn ạ, tôi, bạn hay anh ấy đều có những nỗi đau riêng, tôi chỉ nói cho bạn thấy cách vượt qua của anh ấy, sự chấp nhận cuộc sống của tôi, thời điểm chúng tôi xuất phát khó khăn hơn bạn hiện tại rất nhiều. Và với tôi hạnh phúc là những niềm vui nhỏ nhặt ta gom góp mỗi ngày. Chúc bạn tìm thấy nhiều niềm vui trong cuộc sống.