Bình luận

"Anh như cây kẹo gòn năm ấy em chẳng nỡ ăn, dù chẳng nỡ ăn thì nó vẫn sẽ tan mất, vẫn sẽ chẳng thuộc về em" Thật xúc động Thế nhưng trên cõi đời này, đôi khi mình nên quyết đoán hơn dù biết rằng nó chẳng tới đâu Hãy cứ ăn cây kẹo gòn ấy, ăn sml vào cho đến khi chỉ còn cái que, vị ngọt cũng tan vào trong lòng, đến phút cuối, có ai lấy cũng chỉ còn lấy cái que, thà ăn rồi còn đỡ tiếc mãi
Hình ảnh liên tưởng hay mà logic thật. Anh như cây kẹo bông gòn em chẳng nở ăn vì sợ ăn sẽ mất. Nhưng không ăn đc thì nó vẫn tan biến. Ôi, thật sự bất lực mà. Cuộc đời và số phận. À mà quên, trên đời còn nhiều kẹo khác ngon hơn kẹo bông gòn nha ban.j