Bình luận

Không hiểu sao lúc mình đọc cfs này, mình nghĩ ra một việc, đó là viết thư. Viết thư cho ba mẹ đi bạn ơi, ngày nào cũng viết, lúc nào viết cũng để lại sdt của bạn trong ấy, ngày một không đọc thì đến ngày n sẽ đọc, rồi đến ngày bố mẹ sẽ hiểu tình cảm của bạn thôi. Chúc may mắn nhé.
Ở tuổi này không biết các bạn ntn, tôi 95 chưa bh có suy nghĩ comeout đơn giản tôi k muốn Ba Me mình buồn, tôi thà ở vậy, nuôi Ba Me đến già đến chết rồi khi đó tôi mới lo cho bản thân, vì tôi nợ họ, tôi thương họ. Chắc tôi là một trong số ít ng k chấp nhận bản thân mình là gay, và chính bản thân tôi lại ghê sợ chính bản thân mình.
Tôi là người đa sầu, hay đọc CFS hay truyện bị thương nhưng ít khi tôi khóc . Có lẽ CFS của bạn là CFS đầu tiên làm tôi khóc . Chúng ta giống nhau ở chỗ có thể vì gia đình mà làm tất cả. Nên tôi đồng cảm và thương cảm cho bạn . Cách bạn làm có lẽ còn nông nổi của tuổi trẻ. Hãy về đi , hãy cho ba mẹ thấy dù bạn có thế nào thì bạn cũng sống tốt và có ích hơn cả khối người thẳng ngoài kia. Dừng làm họ đau lòng hay thất vọng thêm 1 lần nào nữa nhé . Tôi tính cách giống bạn nhưng tôi chọn cách âm thầm im lặng sống để 3 mẹ được yên tâm mà sống những năm còn lại của tuổi già trong tự hào chứ J ngông cuồng dại dột mà nói rằng :" con là gay "... về nhà đi!!! Dù bạn có sinh sai , có sống sai thì 1 lời xin lỗi , 1 tiếng yêu thương thì cha mẹ nào nỡ bỏ con . Về đi nhé . Tôi mong chờ tin đoàn tụ của bạn. Khóc ít thoii :)))