Bình luận

Cuộc đời mỗi người chúng ta là 1 bộ phim và chính bản thân chúng ta vừa là biên kịch vừa là diễn viên và cũng là đạo diễn. Trong bộ phim của chính mình thì chúng ta có quyền lực tuyệt đối, vậy thà cớ gì chúng ta lại biến nó thành thước phim buồn thay vì vui vẻ hạnh phúc đúng không? Hay tệ nhất đi nữa chúng ta cũng phải thủ vai một người vui vẻ trước tất cả dù rằng ẩn sau nụ cười là vạn vạn lần đau khổ thấu triệt tâm can. Bởi lẽ 1 điều đơn giản, nếu ta không cười mà lại suốt ngày ủ rũ buồn bã, khóc lóc thì kẻ khác sẽ cười lên nỗi đau của chính chúng ta. Vì lẽ đó dù thua người chúng ta cũng không thể thua khí thế. Khoảng cách giữa yêu và hận vốn dĩ chẳng rõ ràng bởi lẽ chúng là sự chuyển hóa, là cái bóng của nhau. Nhưng khoảng cách giữa tha thứ và hận thù lại rất rõ ràng bởi tha thứ chính là buông bỏ trong lòng và chính điều đó sẽ đưa chúng ta đến với hạnh phúc và lúc đó kết thúc bộ phim của chính mình bằng cái kết Happy Ending.
Top đâu vào mà đọc xem. 10 thằng top thì mất 9,5 thằng lăng nhăng rồi. Mất niềm tin hoàn toàn vào cái tình yêu đích thực trong giới này rồi. Mà nói đi cũng phải nói lại. Cảm ơn mấy anh top đang rèn luyện cho tim của mấy thụ được chai lì khô sạn một cách miễn phí nhé.