Bình luận

Có người, tưởng rằng mình đúng, tới phút cuối, mới nhận ra, đúng sai, đôi khi chỉ là định nghĩa, mà khi yêu thương, không có đúng sai. Vậy nên, ôm một nỗi niềm, vương vấn trong lòng
6 năm rồi còn Gì, sao c kia Ko về 1 lần thăm bố. Con nghĩ chắc c ấy vẫn luôn ở bên theo dõi chú đó chỉ là c ấy Ko muốn chú phiền lòng nữa thôi.
Năm 91, người bố 36 tuổi, con 1 tuổi.... Năm 11, người bố 56 tuổi, con 22 tuổi.... Năm 17, người bố 62 tuổi, con 28 tuổi.... Đây chỉ là số tuổi của chú mà mình dự đoán, nếu ung thư đã di căn lên não....có lẽ chú không còn nhiều thời gian nữa.
Chắc cậu ấy vẫn nghĩ bố kì thị mình. Haizzz... Thật bất ngờ đây là 1 cfs của 1 ng lớn tuổi, đúng là ng có ăn có học thế kỉ trước. Lúc đầu cứ nghĩ của cậu con trai. Đến cuối, mới giật thót mình. Chắc bác hối hận và thương con lắm. Cảm ơn bác nhiều. Con, 1 đứa con trai 19t ko dám đối mặt với giới tính của mình.
Ông trời ơi có phải hay không đôi lúc ông đã quá tay. Gieo chi đau thương tới tận 3 đời. Dù là nhân quả luân hồi cũng nên chấm dứt thôi, sao ông nỡ đành lòng để đau thương nối tiếp đau thương như vậy. Còn anh, anh ở đâu sao không về bên cạnh bố - một người bố mặc dù chẳng máu mủ nhưng ơn nghĩa, tình yêu tựa núi cao biển cả. Nếu ông trời đã cố gieo thương đau xuống gia đình này, thì chính anh là người duy nhất có thể kết thúc nó, hãy để ông trời biết rằng gia đình này cuối cùng cũng đã thắng cả ông trời. VỀ NHÀ ĐI ANH để bữa cơm sớm tối không còn là một mình hiu quạnh cô đơn mà đó là bữa cơm gia đình.
Xe bus 15p 1 chuyến, lỡ chuyến này ta chờ chuyến khác.. nhưng tình yêu của cha, mẹ chỉ có 1 mà thôi.. Hãy về nhà khi còn có thể A nhé ❤️