Bình luận

sớm muộn chiện này gia đình e cũng sẽ biết.... nếu e nói sớm sẽ giúp ích được e nhìu hơn.... mạnh mẽ lên e.... 1 người thật sự yêu e sẽ cảm thông cho e và họ sẽ không quan tâm đến quá khứ của e.... e còn trẻ đoạn đường e phải đi còn rất dài.... đừng để a của e chọn và đi thay e con đường mà e không muốn :)
Thặc không thể tin được. Câu thoại lúc khống chế nên là " nếu mầy la to bố mẹ xuống thấy thì tao không biết sẽ làm gì" nếu nhân vật anh là người ăn nói mất dạy. Còn nếu nhân vật anh là người ăn nói kiểu đểu đều thì nên là " nếu chú là to bố mẹ xuống thấy thì anh không biết sẽ làm gì". Còn nếu huynh đệ văn thì nên " nếu cưng mà la to bố mẹ xuống thấy anh không biết sẽ làm gì". Ahihi Tao - mày, chú - anh là anh em trai xưng hô với nhau. Chị gái em trai mới kêu là cậu.
Lúc này cần nhất là bạn phải bình tĩnh... khoan hả manh động... Nên lập sẵn 1 kế hoạch chu đáo rồi ghi âm lại cuộc khẩu chiến của bạn vs a hai (hoặc quay clip ... nhưng cách này sợ ba mẹ bạn shock nên ghi âm thôi) bạn phải nói ra những câu dẫn chứng minh a bạn đã đang lạm dụng mình... để ba mẹ bạn tin bạn... chứ đừng thiếu suy nghĩ mà làm ầm lên khi chưa có chứng cứ... a hai bạn cáo già hơn thì ba mẹ bạn lại ko tin bạn nữa... nên hãy lên 1 kế hoạch cẩn thận nhé... Cho mình ôm bạn 1 cái... cố gắng giành lại cs cho chính mình nhé
Lại là Bi haizz... Bi ơi Gay mệt lắm để Gay yên đi Bi! Bi nhắm sống là con người hãy sống còn ko được thì chết đi Bi! Sống chật đất ghê! Lời nhắn nhủ cho mấy bạn Bi ăn lông ở lổ, sống kỷ nguyên đồ đá mà chui ra đây ám hại dân lành. Còn Bi hiền mình ko đề cập tới! Bạn ơi mạnh mẽ lên! Cố lên! Báo chí, bạn ko thấy đang có rất nhiều bài cha hiếp con gái, mẹ quan hệ với con trai sao? Mạnh mẽ lên người ta dám khai ko lẽ bạn ko dám nói ba mẹ. Bạn phải nghĩ cho bản thân nữa cứ để cơ thể bị chèn ép về tâm hồn lẫn thể xác thì chẳng khác nào đang tự làm mình ngày càng gần bệnh tự kỷ và nếu một ngày mọi thứ trong bạn ko chịu được nữa thì nó sẽ giống 1 cỗ máy nổ tung sau đó nó sẽ ko làm theo những gì được chỉ thị hay nhiệm vụ đích thực nữa cái máy sẽ tự hoạt động khác. Nếu nói đến cơ thể thì đó gọi là bệnh tâm thần. Hãy thương cơ thể bạn. Mạnh mẽ lên
Tau nghĩ ntn, một là mày tìm một buổi nào đó, khi mà cả nhà mày có mặt đông đủ thì mày nói ra hết. Đầu tiên mày đừng nói thẳng, mà ám chỉ về chuyện đó để ng lớn lấy thấy mùi nguy hiểm thì họ sẽ có sự chuẩn bị tinh thần, rồi mày kể ra tất cả. Hai là mày cố gắng học, điên cuồng mà học, mặc kệ thằng súc vật đó hành hạ mày bao nhiêu. Thi vào một cái trường ở xa nhà rồi tách ra sống riêng, tìm lấy cho mình một công việc làm thêm. Khi mà mày ở riêng rồi, mày ra đời rồi thì mày sẽ dần trưởng thành, dần biết cách tự bảo vệ mình, dần biết cách giải quyết dc mọi việc mà ko còn phải chịu sự chi phối của thằng dâm loàn kia. Chuyện mày với nó giấu diếm sẽ có một ngày bị phát hiện, ba mẹ mày hoặc tệ hơn nữa là họ hàng, hàng xóm hay bất kì một ai khác. Điều đó là chắc chắn. Giờ mày nói ra, cho dù trời long đất lở đi chăng nữa mày vẫn sẽ cứu dc cuộc sống tương lai của mày, và thằng kia sẽ dc ba mẹ mày giải quyết triệt để. Tin tau đi, mày ko lo mà tìm cách thoát khỏi cái địa ngục đó thì sau này còn nhiều sự đau khổ hơn nữa. Còn việc có ai yêu mày không thì tau nghĩ sẽ có ng thấu hiểu dc nỗi đau của mày, họ sẽ chấp nhận mày thôi, quá khứ của mày ko có quan trọng bằng chính con ng mày đâu. Thằng nào mà nó không chấp nhận nỗi thì thằng đó ko đáng để cho mày tin tưởng đặt tình cảm. Điều mày cần làm là cho bản thân mày một con đường, phải hành động ngay từ bây giờ đi, đừng để chậm trễ. Tau tin là hội chị em ở trong cái động này đều ủng hộ mày mà, đừng sợ! Uất ức quá muốn tìm ai giải tỏa thì có thể ib tau nói chuyện, tau ko phải chuyên gia tâm lý nhưng mà có 2 lỗ tai để lắng nghe. Thương mày!