Bình luận

Hai người thanh mai trúc mã từ bé hệt như nam chính với nữ chính được sợi dây ĐM nối liền số phận vô tình ngẫu nhiên luôn có cái gì đó chung chung với nhau như chung lớp, chung trường, chung thành phố, chung đất nước, chung nơi du học, chung ở địa cầu, chung thái dương hệ luôn . Quả là tình cờ một cách cố ý. Ông trời tác hợp. Cấp một cấp hai rồi lại cấp ba thiều quang lưu thệ, tình cảm tự nhiên như nước chảy thành sông. Cậu ấy phát hiện đã yêu bạn từ khi nào không hay. Thế nhưng con trai sao có thể yêu con trai cơ chứ. Thế là cậu ấy hoảng sợ đi tìm chính mình bằng cách thử quen bạn gái. Cơ mà do tình yêu quá đậm sâu , đến khi sắp mất đi cậu thì cậu ấy mới bừng tỉnh thứ mà mình thật sự muốn nên bấp chấp tất cả cũng muốn truy phu. Nhưng cậu ấy vẫn băn khoăn không biết cậu có thích cậu ấy không, cậu ấy sợ cậu biết sẽ xa lánh cậu ấy. Nên cậu ấy quyết định thả thính. Mày ký ở ngực trái đi- nơi đó gần trái tim tao nè. Mày ở một mình, thật tốt- tao vẫn còn cơ hội. Chờ tao, bạn thân nhé. Đấy nếu là một con hủ hoang tưởng giống mày tao cũng sẽ đớp bả như thế đấy. Thực tế thì cái áo này tao chỉ để ở đó thôi, đéo mặc nữa, có khi cũng chẳng nhớ tới nữa, có ký ở vếu trái hay vếu phải cũng thế thôi. Chẳng qua sau lưng bạn chung lớp tao ký hết rồi, mày là đứa cuối cùng tao nhớ đến, tí nữa thì quên mẹ nó luôn, hên ghê. Thực tế mày ở một mình thì tốt, có gì tao qua chực cơm hoặc ngủ ké nếu bạn trai/ bạn gái tao dỗi không cho tao vô nhà. Ấy là tao dự phòng trước thế thôi. Dù gì mình cũng là bạn bè lâu năm mà ha. Gì ? Yêu á ? Chị em với nhao sao lại ăn thịt nhao má ôi ?