Bình luận

:(( sợ nhất cái kiểu mối quan hệ nhập nhằng này. Bỏ đi thì k làm được mà giữ lại cũng chẳng xong. Bạn k dứt khoát thì sẽ mãi ở trong cái vòng luẩn quẩn đó, r ng thiệt thòi nhất chỉ có bạn thôi vì đợi chờ và hy vọng chả đem lại cho bạn những j bạn hằng mong đợi
Vẫn như những comment cũ mà anh từng chia sẻ ở những cfs khác, hãy tự hỏi mình CẦN gì! Trong mỗi giai đoạn, mỗi độ tuổi, chúng ta sẽ có những suy nghĩ khác nhau, và cũng vì lẽ đó mà người xưa nói: gừng càng già càng cay. Chúng ta càng lớn lên thêm, suy nghĩ của chúng ta sẽ khác. Ở độ tuổi 22, khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, thường chúng ta MUỐN rất nhiều: muốn có bồ, muốn có một hạnh phúc với người mình thích...v...v... nói chung là: sự chiếm hữu; xem nó như một phần thưởng, một món quà mà minh chinh phục được. Nhưng nếu năm ba năm nữa, suy nghĩ khác, như anh hiện tại, thì có lẽ em sẽ biết điều mình CẦN, chứ không còn là điều mình MUỐN nữa. Anh nói dài dòng như vậy để dẫn vào vấn đề chính: là một người đàn ông, họ cũng cần những nơi để chia sẽ, dựa vào hoặc chỉ đơn giản là nghe họ nói; đặc biệt là những anh chàng hướng nội, tức là: sống nội tâm, hoặc người bên ngoài cười nói vui vẻ nhưng chẳng ai biết bên trong họ đang suy nghĩ điều gì. Nên việc anh ta chia sẽ với bạn, quan tâm này nọ... là một điều hết sức bình thường, chỉ là bạn đang ngộ nhận và cố chấp mà thôi. Thay vì MUỐN chiếm hữu anh ta là của riêng bạn, nhưng bạn cũng thừa biết là không thể vì anh ta là trai thẳng, có bạn gái hẳn hoi, chỉ giao lưu anh em bình thường chứ chưa "giao thông"...v...v.... thì hãy là bạn của nhau, nếu em thực sự rung động trước anh ta. Vì thế mà anh mới nói: nhiều lúc người ta chỉ CẦN làm chỗ dựa, làm nơi mà người ta có thể tâm sự với mình những điều thầm kín nhất, thì lúc này, chính ta là NGƯỜI QUAN TRỌNG trong lòng họ. Con người ta thường rất ích kỷ, yêu là không bao giờ muốn chia sẻ, chỉ muốn giữ làm của riêng. Điều đó là không sai, nhưng phải hợp với thực tế, nghĩa là: 2 thằng đều là gay. Nhưng trớ trêu thay, em lại thích một thằng trai thẳng, thì việc chiếm hữu riêng mình là hoàn toàn không thể. Vậy, thực tế là không thể, sao lại còn cố chấp để tự làm khổ mình và làm khổ người. Vậy quyết định chỉ có hai phương án: 1 là bạn hãy quên anh ta đi, cắt đứt mọi liên lạc, xem như chưa từng xuất hiện trong đời (p.án này khó làm). 2 là bạn cứ hãy là một tri kỷ như anh mong muốn, hãy giúp đỡ anh ta, vun vén cho anh ta một hạnh phúc. Vì khi anh ta vui vẻ, hạnh phúc, có thể chia sẽ cho bạn những điều mà chỉ mình bạn và anh ta biết... thì mình tin bạn cũng sẽ vui vẻ, hạnh phúc. Cái hạnh phúc lúc này của bạn, mới đích thực là cái hạnh phúc của tình yêu, một tình yêu trọn vẹn dành cho một người không thương mình. Em hãy thử nghĩ: nếu 1 người khi vui mới tìm tới em, và 1 người khi buồn mới tìm tới em, theo em, ai sẽ là người hạnh phúc hơn? Là người mà khi người mình yêu buồn tìm tới mình. Vì đơn giản, cuộc sống vui ít - buồn nhiều. Được làm chỗ dựa, được là nơi mình có thể san sẽ cảm xúc, khó khăn thì cũng là một khía cạnh khác của hạnh phúc trong tình yêu. Yêu đâu phải là chiếm hữu. Anh có đọc đâu đó sự phân biệt giữa THÍCH và YÊU. Lấy ví dụ 1 bông hoa bên đường. Người thích hoa, sẽ bứng cái cây ấy về chưng cho đẹp, chụp hình selfie các kiểu. Thế nhưng người yêu hoa, họ sẽ tự tay chăm sóc, bón phân, tưới nước cho bông hoa ấy luôn tươi đẹp nhất có thể. Vậy em hãy tự đưa ra quyết định cho mình nhé. Chúc em sáng suốt và hạnh phúc sẽ mỉm cười với em ở phía trước. Thân!