Bình luận

Bạn cứ mạnh dạn cmt ở đây đi. Mọi người có thể giúp đỡ bạn nhiều lắm, chỉ chỗ làm thêm hoặc giới thiệu chỗ thuê phòng trọ rẻ, gửi bạn sách cũ,...và quan trọng nhất là có thêm ng chia sẻ :D Đừng có im im rồi chịu đựng 1 mình.
Mạnh mẽ lên em trai. Ước gì mình sống bên nhà mẹ con họ thì chắc sẽ giúp được ít nhiều. Nếu đọc được bình luận này, sau này nếu có chuyện cần giúp đỡ thì cứ tìm a ( xưng đại anh chứ k biết nhiêu tuổi).
thật sự thì việc con người ta ra đi trong hoàn cảnh đó chính là một sự giải thoát, cho cô thoát khỏi trần thế đầy rẫy khổ đau này. A là người khiến cô ươm mầm hy vọng về tương lai tươi sáng. Dù sao thì đắng cay cũng đã trải qua rồi, mong bạn hãy mạnh mẽ hơn nữa. Em khâm phục cái nghị lực giúp a vượt qua nỗi đau và tiếp tục duy trì cuộc sống đến giờ. Và đâu đó trong thế gian này vẫn còn những hy vọng về niềm vui cuốc sống. Hãy tiếp tục dùng ý chí tiến về đích hạnh phúc như cách mẹ của a xoay bánh xe lăn, chẳng ngần ngại, chẳng chần chừ do dự. Niềm tin là đôi tay, nghị lực chính là sức mạnh, đắng cay buồn khổ chỉ là chướng ngại vật cỏn con. Hãy tiếp tục bước đi, chỉ cần trong lòng có hy vọng vào tình yêu thì con mắt nhìn đâu cũng thấy hạnh phúc.
Thật ra thì đọc xong mình không biết nước mắt rơi từ khi nào, tất cả Mẹ điều tốt như thế đấy, chẳng hiểu tại sao người tốt thì luôn mất sớm cũng như Mẹ mình vậy, có lẽ vì họ tốt nên trả nợ đời nhanh và sớm lìa xa ta chăng! Mọi người nói đúng, em nên nói ra em là ai ở cfs này để mọi người còn giúp đỡ cho em, xã hội không thương thì chúng ta tự thương lấy nhau, che chở lẫn nhau thôi. Em đừng ngại nhé.
Em cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt, thật hạnh phúc thì Mẹ đang dõi theo em ở trên thiên đường mới mỉm cười hạnh phúc được. Chị mong em sẽ luôn gặp nhiều điều tốt đẹp trên đường đời và sẽ cầu nguyện cho Mẹ em.
Mong cho cuộc sống của bạn sau này không còn phải gặp đau khổ nào hơn nữa :( cô và bạn mạnh mẽ lắm. Hãy sống thật hạnh phúc nhé. Ở thiên đàng cô sẽ vui và tự hào về bạn lắm.
SAO RỒNG HK TỔ CHỨC MỘT CÁI HỘI . ĐẶNG GIÚP ĐỠ BẠN ẤY MỖI NGƯỜI CÙNG HÙM NHAU GIÚP BẠN . ĐẶNG XÂY LẠI NGÔI MỘ CHO MẸ BẠN ẤY CHỨ . ĐỂ BẠN ẤY YÊN LÒNG MÀ HỌC TẬP
Tình mẹ luôn là tình cảm cao quý, thiêng liêng nhất. Cho dù thế nào, ng mẹ vẫn luôn hy sinh cho con mình. Biết con mang trong ng căn bệnh đi theo suốt cuộc đời, mẹ vẫn cạnh bên, lo lắng từng chút một. Đi làm tăng ca về khuya là mẹ cứ chập chờn k ngủ đc vì lo. Viết cmt này là mới tăng ca về, đọc Conf mà rớt nước mắt. Nghĩ về mẹ mà thấy thương mẹ vô cùng. Suốt cả cuộc đời hy sinh vì gia đình. :( :( :( Hãy cố gắng mạnh mẽ bước tiếp quãng đời còn lại bạn nhé. Vì mẹ bạn sẽ luôn dõi theo bạn cho dù thế nào đi nữa. Thương bạn!
Đây là lần 2 anh khóc khi đọc và cũng là lần 2 a cmt trên đây sau #G22176 ngày 05/03. Thật sự mà nói cuộc đời mẹ a gần giống mẹ e chỉ là ba a ko giống ba e. Có lẽ mẹ e đã trả hết nợ cuộc đời nên ra đi khi e đã đủ trưởng thành. A nghĩ một người đàn bà sẽ đủ động lực sống khi có mục tiêu, ở đây e chính là mục tiêu là động lực để mẹ e bỏ qua mọi thứ chống lại mình trên đời để cho e 1 bước chân dài để e đi tiếp sau này. A với e cũng tương đồng nhau khi cha mẹ đã "đi" một nơi xa. Nhưng a nghĩ đó là 1 sự giải thoát khi đã trả hết "nợ đời". A cám ơn e đã làm a dậy lại cảm xúc về mẹ nhiều đến thế. 1 lần nữa a cám ơn e thật nhiều và a thật sự tận đáy lòng chúc e thật nhiều sức khoẻ để e đi trên cuộc đời đã thấm nhiều nước mắt, hãy sống tốt cho e cho mẹ e e nhé. Nếu e thấy có sự đồng cảm và khi đọc được cmt này thì a xin phép được biết e, a thì học không cao bương chải với đời sớm nên câu văn lủng củng mong thông cảm. Nếu e không thể thì cũng không sao nhé e. Thân... /...
Ngồi quán cà phê nên cố gắng không dám khóc. Cho mình ôm bạn một cái nhé, cố lên và cố lên bạn nha. Sống và hạnh phúc thay phần của mẹ nhé bạn. Chúc bạn gặp được nhiều điều may mắn hơn trong cuộc sống.
Hôm qua, có uống 2 chai bia, về nhà trời đã gần 12, mở cửa phòng Má nhẹ nhàng, hôn lên đôi gò má thân thương của Má mình. Má chợt thức giấc, vẫn câu nói của dân quê: " Sao mày về trề vậy Nhâm, trời 12 giờ rồi đó mày". Ấy vậy mà nghe thân thương, chẳng trả lời Má, chỉ biết hôn Má thêm cái nữa rồi lấy ngón tay gạt tóc mai đã nhuốm màu thời gian, Má lại ngủ. Ấy vậy mà cảm thấy an lòng vì vẫn còn Má. Chúc bạn sớm tìm được người san sẻ nỗi buồn và thiếu hụt tình cảm ngày mẹ ra đi. P/s: Nếu đây thực sự là một tác phẩm của bất kỳ bạn nhân văn nào thì bạn đã thành công rồi. Đã lấy được giọt nước mắt của người đọc