Bình luận

bạn à, nếu bạn điều trị ARV bạn sẽ sống như người bình thường, bạn còn 30 40 năm là điều hoàn toàn có thể mà bạn, bước đầu thì tác dụng phụ rất nặng sau đó sẽ giảm dần và dường như không còn, mình học điều dưỡng và mình cũng thấy trên lâm sàng thật tế những người điều trị ARV tác dụng phụ rất nặng như men gan tăng cao, hay nỗi hạch, sốt, sau này qua chừng 4 5 tháng thì sẽ hầu hư không còn tác dụng phụ nữa! cố lên bạn nhé, bạn có thể tham gia cộng đồng những người có H đễ cùng nhau vượt qua khó khăn này!
Em trai mình mất lúc nó 15t vì bị 1 dạng của ung thư. Sau đó, ba mình bỏ mẹ con mình theo ng đàn bà khác. Mẹ phải đem e gái lên SG, 3 mẹ con mướn phòng trọ bươn chải mà sống qua ngày. Mình, cũng từng có tình yêu, cũng tan vỡ. Cũng có tình 1 đêm, sau đó, trở về trong buồn tủi và cô độc. Một ngày cuối tháng 11 năm ngoái, mình dương tính! Mẹ lẳng lặng nghe mình báo kết quả khi đang nấu ăn, mẹ không nói gì, tiếp tục nấu ăn, nhưng nước mắt mẹ đã rơi. Mẹ phải vào toalet mà khóc. Không chịu nổi, mình phải lên gác mà khóc trong im lặng. Mình đã uống ARV từ đầu tháng 12, giờ không còn tác dụng phụ nữa, chỉ là sụt cân. Tác dụng chỉ ảnh hưởng nhiều khoảng 1 tuần mà (mình là vậy). Mình giờ vẫn đi làm bthuong. Vậy bạn nghĩ, mình phải sao?? Bạn à, hãy tiếp tục cố gắng mạnh mẽ, tiếp tục chiến đấu bạn nhé. Chỉ muốn chia sẻ vs bạn về câu chuyện của mình. Thương bạn!
1. sai lớn nhất của bạn là chơi lầy, đúng chữ lầy, nghĩa là chơi bừa bãi vô tội vạ với không biết bao nhiêu người và càng không nhớ nổi bao nhiêu lần, và ko bảo vệ. bạn chơi chung với bạn trong confession hôm qua được, cũng một cách sống y chang. Bạn có những mối tình đẹp để hoài niệm, một số người tốt để nghĩ lại, như vậy là các mối quan hệ của bạn không thực sự tệ mà là bạn sống quá tệ và lướt mọi thứ đi quá hời hợt. 2. sai lầm tiếp theo của bạn là khi bị hiv rồi lại sống không lành mạnh theo một cách khác. vì người bị hiv thì 2 việc cực kỳ quan trọng là uống thuốc đúng giờ và giữ cho tinh thần luôn lạc quan tươi tỉnh và bạn không làm theo một cái nào hết. Chúng ta chỉ đến thế giới này một lần thôi, mình ko tin kiếp sau và càng không tin có ông chúa nào đó đứng chờ ở cổng thiên đàng. Nhân quả gói gọn trong một kiếp này, gieo thế nào thì gặt như thế đó, không có gì để tiếc. Và bạn không nên khuyên ai một lời nào cả vì bản thân bạn có ra gì đâu... bạn càng không xứng để nhắc đến mẹ, vì trong suốt 2 quá trình hủy hoại bản thân, nếu một lần nghĩ đến mẹ, bạn đã không như vậy.