Bình luận

Nếu tôi là ông tôi cũng sẽ đi đoàn tụ với em ý. Tôi tin vào cuộc sống sau khi chết, nên tôi không thể để em uất ức cô độc 1 mình như vậy. Hơn nữa tính tôi rất cực đoan. Nếu tôi chấp nhận sự thật âm dương cách biệt với em, điều đó cũng có nghĩa là tôi đã thỏa mãn mấy con ác quỷ dùng mọi cách hèn hạ để chia cắt chúng tôi. Không bao giờ. Ai gạch đá em xin nhận, nhưng thật tâm là em nghĩ vậy.
Ai đọc cfs này cũng sẽ có cùng 1 tâm trạng. Ở đây, mình không chia buồn hay an ủi gì, vì nhiều bạn đã nói rồi. Mình chỉ góp thêm 1 kinh nghiệm nhỏ cho các bạn thế này: chúng ta đặt mình vào vị trí cha mẹ, chắc là chúng ta sẽ không oán giận nhiều đâu. Thế nên, đừng bao giờ làm 1 cái "độp", rồi dẫn về nhà bất thình lình: "đây là vk con, là ck con, là bạn đời...con iu anh/em ấy....v..v...", mà theo mình, nếu tình cảm đã đủ sâu, hãy lui tới thường xuyên hơn với gia đình đôi bên, với tư cách là những người bạn nam bình thường. Cha mẹ vừa có thể tìm hiểu - quan sát người ấy, vừa là để quen mắt với cha mẹ. Khi người ấy có ấn tượng tốt, cha mẹ sẽ không cấm cản việc đi chơi chung, nếu tiến triển tốt nữa thì cha mẹ cũng thương người ấy như con trong nhà. Tức nhiên đôi lúc cha mẹ cũng sẽ "chọt" vài câu:"nó có bạn gái chưa? 2 đứa bây đừng có bê-đê nha...v...v..." Sau thời gian đã quen rồi, tình cảm đã đến lúc phải comeout, hoặc về ở chung thì về. Lúc này tỉ lệ thành công, không bị ngăn cản thái quá sẽ rất cao. Hơn rất nhiều lần mấy bạn cứ lén lén quen, đi chơi thì hẹn ở ngoài đường. Cha mẹ không biết chơi với ai, thành phần gì... rồi sau này bạn nói bạn là gay... bla...bla... thì họ sẽ cho rằng bạn BỊ tiêm nhiễm, bị lôi kéo, chỉ là nhất thời...v....v.....