Bình luận

Đủ duyên thì đến , hết nợ thì tan . Tình duyên của bạn và anh ấy kiếp này kết thúc rồi nên bạn đừng buồn nữa nhé chấp nhận buông tha quá khứ mà sống với hiện tại đi bạn ... Trong thâm tâm người đàn ông trưởng thành cũng mong muốn mình có 1đứa con trong đời và 1 gia đình hoàn hảo cả . Giới chúng ta thì chẳng thể nào có thể sinh con được cả :) . Nếu đi thụ thai thì sao này sẽ nói với nó ra sao khi cha mẹ nó như vậy . Bạn bè và mọi người sẽ khinh khi nó khi nó là con của người đồng tính ... Đến bây giờ định kiến của xã hội vẫn còn ở đó thôi :) Ngta vẫn khinh khi chúng ta đó :) Mình người lớn thì có thể nhẫn nhịn được còn con nít chúng sẽ oán hận chúng ta ...
Lúc đọc đoạn mở đầu mình đã định từ bỏ r vì đã được cảnh báo trước là kết buồn, nhưng càng đọc càng bị lôi cuốn vào câu chuyện của anh, một câu chuyện rất đẹp. E biết người đó không đáng trách, nhưng vì e là người theo xu hướng cực đoan nên e ko thể cùng a chúc phúc người đó, e chỉ mong a có thể hạnh phúc trong cuộc đời sau này. Ps: nếu ko phải đang trong tiết học chắc là e đã khóc huhu rồi (thật ra e cũng đã rơi nước mắt ấy).
Có ai đó đã từng nói rằng thật lòng yêu nhau thì thời gian bao lâu dù dài hay ngắn miễn trong thời gian đó cả hai hạnh phúc là được rồi, tất cả mãi là kĩ niệm đẹp ❤️
"Điều hoang đường nhất, là tình yêu em dành cho anh. Đã lâu rồi, đã xa rồi vẫn còn ánh lửa chưa dứt gọi mời. Ngày đó vội vàng rồi chóng qua. Anh là người chóng quên. Em như đứa trẻ thơ. Tình này chắc nhiều dại khờ."
Nhớ lại phù sinh lục kí và em đợi anh đến năm 35 tuổi , nổi buồn chua chát và đau đớn khôn nguôi , đến mức Nam Khang đành gieo mình tự vẫn để thoát khỏi cái gọi là địa ngục trần gian đó . Nổi niềm đau khổ của sự chờ đợi đến mức mang hết nổi đau đớn về thế giới bên kia