Bình luận

Bạn ơi, thật sự thì mình tin là mẹ bạn chưa từng bao giờ trách giận bạn đâu Và mình cũng tin rằng điều mẹ bạn mong mỏi nhất bây giờ là được nhìn thấy bạn sống tốt và tìm được hạnh phúc trong đời. Đừng phụ lòng mẹ bạn nhé. Bạn thật sự rất mạnh mẽ, nên mình tin vào cái gọi là phép màu, là kỳ tích, mình tin chúng sẽ đến với cuộc đời bạn. Cho mình gửi tặng bạn một cái ôm thật chặt và thật ấm nhé <3
12h đêm rồi, đọc mà thấy thương lắm, xót xa cho bạn lắm, mạnh mẽ lên nha! Rồi sẽ có 1 ngày mai cho chúng ta- ch.ta sẽ có tiếng nói riêng và k bị gia đình, xh phân biệt, kì thị nữa. Cố lên!
Thế đấy đi mấy năm trời cũng ko về gặp mẹ 1 lần, mẹ mất rồi mới chịu vác mặt về khóc lóc, ai ghét hay ko chấp nhận thì mặc xác họ, về là để gặp mẹ chứ ko phải gặp những người ko thích mình. Ko gặp ở nhà thì gặp ngoài đường, chả hiểu thớt nghĩ gì nữa. Là tui có trời mà cản tui làm những gì tui muốn, tui sẽ về gặp mẹ rồi tới đâu hay tới đó, làm quá đáng tui quậy cho banh nhà lun.
Đọc cfs buồn 1 khúc, đọc trả lời cfs của add mếu mếu 1 chút, đọc thêm mấy cái cmt .. Đụ mẹ khóc 1 dòng sông :(((
Đọc Cfs của bạn mà mình cảm thấy đồng cảm! Mẹ mình cũng mất được 5 năm rồi, lúc ấy mình đang ngồi học thì anh mình gọi, thế là tức tốc chạy ra bến xe bắt xe về nhà, bỏ lại tất cả việc học, vì anh chị nói" Tội tao có gia đình cả rồi, không thể về chăm sóc Má được, chỉ còn mày thôi", Mình cũng không trách họ được vì họ còn con nhỏ phải lo. Mới ấy mà đã 5 năm rồi, con vẫn ngỡ như nó mới hôm qua, vẫn nhớ câu nói trong nước mắt của Má: Dù con thế nào đi chăng nữa, Má không quan tâm, quan trọng là con vui và cảm thấy hạnh phúc là được, ở đời đừng quan trọng quá việc họ nghĩ gì... 4 tháng sống cạnh Má trước khi mất, con chẳng thể nào quên được...
mình hiểu cảm giác này của thớt nè, vì chính bản thân mình cũng đang vào trường hợp của bạn. cũng đã không về nhà được một năm. mình thấy có nhiều bạn cmt chê trách bạn tại sao ko về nhà thăm mẹ. uhm mình hiểu lý do vì sao mà mình ko thể về được bạn nhỉ. mình đã thử, về nhà 3 lần trong 1 năm qua. cái kết thật sự nó nhẫn tâm và tàn nhẫn lắm. ở đời ko phải là 1 câu chuyện ổ tích mà mấy bạn hay đọc trên Đam mỹ. xin chia buồn vì những mất mác của bạn. Nhưng bạn hãy mạnh mẽ lên, vì bản thân bạn còn được tình thương của mẹ. chứ như mình... như 1 thứ bệnh dại sẽ lây cho bất cứ ai trong nhà khi họ tiếp xúc ... nhiều khi nhớ nhà chỉ dám về và đứng ở 1 chỗ xa xa, khuất khuất mà nhìn, thấy bữa cơm bầy ra mà ko có mình trong đó, nước mắt nó chỉ có thể tự động tuông trào.... cố lên thớt nhé ! mình cũng sẽ cố gắng. "hãy cứ vui đi dù rằng mình ngu si hãy cứ sai đi vì cuộc đời còn cho phép "