Bình luận

Thật sự mấy trãi nghiệm này k muốn nhắc đâu , mà hồi đó mình bị chính cháu bà cô hiệu trưởng đánh , rồi bã mời phụ huynh bị bã nói '' ai kêu con chị như vậy làm gì '' :)
Đọc xong có vài thứ giống mình hồi còn bé , mấy con quể bây giờ chọc là bóng mới nhú :'(((((((( , tự dưng nghĩ lại bỗng bật cười , nhờ thế mà bây giờ có một cuộc sống khá thoải má , vui vẻ , thanh thản về tinh thần , hồi còn bé như thế còn tự vượt qua được , lâu lâu gơm gớm nước mắt mà không dám nói với Mẹ , ngồi khóc ên , khóc dần đến một khoảng thời gian xem là hơi lớn một tý , suy nghĩ khóc như thế làm gì , thiên hạ miệng đời vẫn thế , thế là bắt đầu tự gồng gánh , ai chọc coi như mèo kêu chuột xạ , ai đụng chạm chọc vào người thì tay thì đấm chân thì đạp răng thì cắn , haha mà ngộ tụi trai thẳng nhát cáy , xua xua mấy cái là biến mất dép ... :))) Nhớ lại vừa tủi vừa buồn cười và vừa cám ơn Kiếp này thì xin lỗi gia đình nhưng sẽ cố gắn không để gia đình buồn :) Yêu
Nghẹn. Không phải vì hạnh phúc cậu đang có mà là sự nổ lực k ngừng của cậu. Khoảng thgian lúc bé của tôi, như bạn. Và có những điều tệ tệ hơn rất nhiều do nhìn nhận không đúng của bản thân về xã hội này. Nhưng. Cũng như bạn, t không từ bỏ. Típ tục hy vọng cuộc sống, xã hội sẽ nhìn nhận chúng ta 1 cách chân thật, không phải BÓNG, BÊ ĐÊ, hay 1 từ nào đó không hay chỉ về một ai đó trong số chúng ta. Sống tốt ở hiện tại và giữ hạnh phúc, mong chủ thớt luôn vui và tràn ngập tiếng cười.