Bình luận

Chợt về giữa sương mờ loay hoay anh ngỡ như đang mơ em Ngày nào vẫn hoang sơ , ai biết cứ mong chờ Rồi khi bóng đêm tan Hoang mang giữ lấy giấc mơ đang tan dần Khi ấy lang thang một mình bơ vơ , tìm nỗi nhớ MƠ HỒ :'(
Đời người ai biết được đâu, người kia vẫn mong anh sống thật hạnh phúc thôi. Tin rằng anh ấy vẫn luôn theo dõi anh đấy. *Vẫn luôn đọc những lời nói của ad 20, tò mò thôi ?*
"Thế giới này rộng lớn là thế, đi đến cùng trời cuối đất, cũng không gặp được anh..." Sao dễ xúc động quá. K mạnh mẽ nổi! :( Ngày mai nữa chắc cũng 3 4 cái Valentine 1 mình rồi! Vẫn đi làm, làm chiều nữa chứ. Cũng tự an ủi đâu phải chỉ có mình cô đơn đâu, nhưng vẫn cảm thấy chạnh lòng :(
Cỏ cây tốt tươi rồi khô cằn, 7 năm trôi qua trong chớp mắt, anh à có lẽ ngay từ khoảng khắc chúng ta tương ngộ đã biết chắc sẽ có kết cục thế này nhưng em vẫn cảm trời xanh đã cho chúng ta hữu ý nên duyên, tình thâm nghĩa nặng giữa thế gian loạn lạc này. Em sẽ không từ bỏ sinh mệnh mà sẽ sống tiếp vì em tin rằng chỉ cần em còn sống thì chúng ta mãi không thể lìa xa. Trời xanh là thứ nhìn thấy nhưng không chạm tới được, có những thứ không phải trời xanh cũng chẳng thể chạm tơdi
"Nhân sinh vốn không hề đơn giản. Ta đã trải qua hơn mười năm, thế nhưng chớp mắt một cái, lại cứ ngỡ vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài." #Priest :'(
Đọc xong chả hiểu sao tự nhiên tối nhớ lại câu thoại hôm nọ xem phim hay lắm các anh chị em ạ: "Ta nguyện hóa thành cây cầu suốt ngàn vạn năm chịu đựng gió mưa, dù là ngày xuân nắng ấm hay đêm đông giá rét, cốt chỉ mông một lần nữa nhìn thấy bóng chàng đứng trên đó soi mình xuống hồ một lần nữa" :)
Thật sự rất sợ cái cảm giác người đi kẻ ở, sợ cái cảm giác mà mình ở đây người nằm dưới đó. Cô đơn, trơ trọi lắm. Thà là người ta phụ bạc mình đi, mà người ta vẫn sống đó, vẫn cười nói đó thì ta còn đặng lòng mà vui vẻ. Chứ người ta vẫn còn yêu nồng nàn mà mỗi năm mình thêm một tuổi mà tuổi người ta vẫn y nguyên trên nền mộ phần lạnh lẽo đó thì bụng dạ nào chịu thấu. Biết người ta ở đó cô đơn lắm lẽ loi lắm, biết người ta lạnh lâm mà hổng thể nào làm gì được. Cái cảm giác này mấy ai mà thấu???