Bình luận

Cuộc sống không quan trọng bạn sống được bao lâu . Nó chỉ quan trọng bạn sống như thế nào và ra làm sao tất cả là ở bạn . Không ai có thể buộc bạn sống như vầy như kia nếu bạn không muốn . Dù là bệnh thế kỷ nhưng giờ cũng có người được chữa khỏi và 1 2 năm nữa sẽ rất rất nhìu người thoát khỏi nó và trong đó có bạn. Mong rằng bạn sống lạc quan yêu đời như đúng cái tuổi của mình cái tuổi yêu thương tuổi đành hoài bảo . Và cũng chúc bạn tìm được người có thể yêu thương và chấp nhận bạn tất cả . Cố lên bạn nhé.
Đọc mà rơi nước mắt luôn trời ơi :(((((. Em hứa em sẽ ráng học để tìm ra phương thức trị HIV chứ gặp mấy tình cảnh này mà em chịu không nổi mất :(( tình yêu đang đẹp mà :((
“When someone else’s happiness is your happiness, that is love”. Đời đúng là trớ trêu , khi mà tìm được tình yêu thì cũng lúc bị tước đoạt mọi thứ ...
Đang làm, chui vào kho ngồi đọc. Nước mắt chảy không ngừng. Thấy bản thân mình trong ấy, thấy cả người mẹ bao la bất chấp tất cả để yêu thương của mình trong ấy. Đồng cảm vs anh! Hãy cố mạnh mẽ a nhé!
Hy vọng vacxin SAV0001-H sẽ thành công trong năm tới để mọi hy vọng của chúng ta sẽ lại trỗi dậy...đời còn những ngày vui thì đừng từ bỏ nhé bạn tôi ơi...
Bạn có những suy nghĩ lạc quan như vậy thực sự khiến mình suy nghĩ. Người iu mình có gửi mình xem một bộ phim đồng tính nước ngoài có tựa đề là: Holding the Man. Nhân vật trong bộ phim hoàn cảnh giống bạn. Không biết bạn đã xem chưa? Hãy làm những điều bạn thích và sống thật hết mình nhé bạn, khi đó nếu lỡ như ngày tồi tệ nhất xảy ra, thì dù có nước mắt, nụ cười và sự bình yên sẽ ở lại bên cạnh bạn và mọi người bạn yêu thương. Thương chúc bạn và gia đình điều tốt đẹp nhất. Ps: có dịp bạn nên đi từ thiện, làm công quả nhé bạn. Phúc đức có thể để lại, khiến chuyện dữ hoá lành.
Về cái chuyện tình của bạn, mình đọc khi đang nghe đến đúng câu hát ở cái loa bé xíu "Có người thương yêu nhiều năm điểm dừng trước sau không thể ngỏ ... Âm thầm dõi theo nhau , vì thói quen ấy không thể bỏ" Tớ biết ai cũng đều có nỗi đau riêng, HIV không phải là căn bênhn thế kỉ duy nhất đâu. Mình có một cậu bạn, một bé tiểu thụ rất dễ thương nhưng phát hiện ung thư máu 2 năm nay. Nó từng tìm đến tớ để khóc nhưng chưa bao giờ nó ngừng cố gắng, chưa bao giờ nó ngừng tìm kiếm cơ hội cho sự nghiệp cho cảm xúc của nớ cả. Tớ mong cậu cũng có thể làm được những điều đó. Vì cậu biết không, nó từng nói với tớ: Bê đê "Nữ Tính" chứ không hề "Đàn Bà" ... Chúng ta mạnh mẽ hơn những gì người khác tưởng tượng nhiều. Let's handle it :)