Bình luận

Như ad đã nói. Anh ta sợ chị tiết lộ bí mật sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp và cha mẹ anh ta ở quê. Chị hãy thu thập all bằng chứng, để khi chị ly dị, or dọn ra riêng sống thì lôi những thứ đó ra. Ăn ko đc thì phá cho hôi. H anh ta đi làm cũng ko cho tiền chị thì ly dị chị cũng chẳng có xu nào. Tại sao lại phải quỵ lụy như vậy. 20 năm ko ngắn cũng chưa dài. Viết đơn ly dị. Giải thích cho con cái hiểu. Em nghĩ như vậy sẽ ổn hơn đó chị. Tiền làm từ tay mà ra. Đừng vì 1 con bóng muộn - dơ mà quỵ lụy. Em nói thật.
Khổ nhất vẫn là phụ nữ! Hãy dạy con gái chị rằng dù thế nào sau này cũng phải tự lập về tài chính, sau này có không may lấy thằng chồng chẳng ra gì thì cũng đập tờ giấy li hôn vào mặt hắn mà giành lấy quyền nuôi con. Còn về chồng chị với người tình nhân kia thì cứ để thời gian trả lời. Không có tình yêu nào mà bền vững khi làm khổ người khác! Đừng bao giờ lấy tình yêu ra để làm lý do trà đập lên người khác Mong chị sớm khoẻ lại và nuôi dạy hai cháu :(((((
C yếu đuối quá r đấy. Ngay khi ck c ngoại tình và có xu hướng như vậy, c cũng nên tìm cho mình 1 con đường khác, e ns thật chưa bh nghĩ đến việc sẽ ở nhà nội trợ để thành gánh nặng của ck đâu. C quá lụy tình lại k biết tự cứu lấy bản thân. Cứ tự tìm đường đau khổ để rồi bị bệnh tim. A ck sai , rất sai, nhưng chị cũng sai, chị quá nhu nhược khi để bây giờ chị và con chị đều khổ, phải phụ thuộc vào thg đàn ôg kia. Nhiều ng ns e quá đág, nhưg mà chị ạ. Phụ nữ bây giờ khôg nên như ngày xưa nữa, năg động lên, vui vẻ lên. E chả thấy c có quyền j mà tự hành hạ mình như thế cả. Tự kiếm đg sốg và đừg phụ thuộc nữa
Trong chuyện này, mình thấy có hai điều đáng xấu hổ đó là 1 con bóng già, chung sống vs vk 20 năm rồi quay lưng đi tìm trai 1 cách vô trách nhiệm 2 là con bóng trẻ tìm trai trung niên để quen, tôi biết cái ý đồ quen trung niên của cậu vs những lời lẽ cay độc mà cậu nỡ buông ra để vợ chồng ng khác phải vỡ tan, tôi cũng biết cậu nói ra như vậy với mục đích gì. Đã là bóng sống sao để thiên hạ nhìn vào ko trách hờn gì, đừng để sau này 2 đứa con kia lớn, nó sẽ nghĩgì khi biết mẹ nó 1 ngày vì buồn sinh bệnh mà mất, gia đình nó tan vỡ chỉ vì 2 con bóng dơ dáy kia. Còn phần chị, e mong chị mạnh mẽ lên. Ad 20 nói đúng. C hãy giữ thật nhiều bằng chứng của của tình kia, 1 ngày kia thôi, ko xa đâu c sẽ phải đứng lên giành lại cái gì đáng là của chị, của con chị. Chúc chị sớm tìm ra đc con đường cho bản thân và cho 2 con chị.
Thế nên bố em mới bảo lấy chồng cái gì không có nhưng chắc chắn phải có tiền. Nếu em là chị, em sẽ li dị và đòi 1 khoản tiền lớn bồi thường và tiền nuôi con. Chị nói thẳng với anh ta rằng chị sẽ không nói bí mật của anh ta, nhưng chị sẽ chống mắt lên xem anh ta hạnh phúc được bao lâu :)))
Hủ nào muốn tập viết đoản thì về lập worpdess mà viết. Mình k có ý gì đâu nhưg nếu câu chuyện là thật thì chị này năm nay 40, đang đau khổ bệnh tật mà vẫn lên đây tìm cfs viết dài như tiểu thuyết thế kia , 2 cháu ít nhất cũng phải 15t mà chi tiết kể như trên kia nghe k hợp lí. Xl nếu có j ko phải nhưg ý kiến của mk là nthe
Cho phép tôi ôm chị 1 cái vì những gì mà chị đang chịu đựng. Cảm ơn ad 20 vì những dòng rep. Tôi biết cách sống của mỗi ng là do họ tự lựa chọn và mình ko có quyền quơ đũa cả nắm, nhưng thực sự tôi ko ủng hộ gay kết hôn, vì rành rành những chuyện như của gia đình chị, và những gia đình khác tôi từng chứng kiến. Gửi anh chồng chị vài câu : gay hay ko thì trong máu a vẫn còn 1 chút gì đàn ông, đừng vì nhan sắc phù phiếm mà sống hèn và khốn nạn thế, trong thế giới chúng ta sống chẳng có gì là mãi mãi, đừng nói chi chút nhan sắc trẻ đẹp của 1 đứa gay. Hãy nhìn lại và tự thấy xấu hổ vì a đã làm khổ 1 người phụ nữ và những đứa trẻ ! Riêng phần chị, tôi nghĩ ly dị là cách chị nên làm, chị ko cần phải khổ sở chịu đựng thêm bất cứ câu nói nào của ông ta nữa, ông ta ko đáng để chị hy sinh. Hãy dành sự hy sinh đó cho con của mình, đến 1 ngày chúng sẽ hiểu tại sao chị quyết định ly dị. Tôi biết mình ko trong hoàn cảnh của chị nên nói bất cứ lời gì cũng chỉ là nói suông, nhưng xin chị hãy giữ sức khoẻ thật tốt để lo cho con, và xin hãy tin rằng đời luôn có nhân quả báo ứng, chị nhé !
Bóng già .bóng muộn nguy hiểm thật. Này chụy gái. Sao gái hiền vậy. Bệnh tim rồi sắp chết r, gái đừng hi sinh nữa gái k phải là nữ phụ trong đam mũy đâu. Xách đích lên lại tán sml thằng đó ra. Chưa hả hê thì mua 502 trám đít nó. Tuột quần nó xuống kéo tờ rym nó ra r buông ( giống như búng thun vậy đó )Chưa đủ thì mua 2 3 nảy chuổi mỏ quạ gì đó thồn vô họng nó. " 1 tay thồn vào 1 tay lấy 2 cái tay của nó đưa lên cổ r la lên. Kêu" bà con xóm giềng lại xem nó cướp ck tôi mà còn muốn bóp cổ tui chết nữa nè... " có ck bạn đứng đó thì đá vô tờ rym nó 1 cái gãy cánh hết bay. Dù gì cũng 2 đứa r. Ăn không đc đập nát luôn.
E thì không dám khuyên gì chị hết vì e không biết rõ về luật pháp nhưng e thấy rằng chị là 1 người phụ nữ mạnh mẽ và hết lòng vì con. Chị là 1 người đáng thương. Nhưng đã tới nước này thì e nghĩ chị nên lấy bằng chứng làm tin là chồng chị ngoại tình và bắt buộc chồng chị phải gửi tiền hàng tháng nuôi con chị và phải đưa đủ không dc thiếu 1 cắc. Nếu thiếu thì chị dọa ly dị và sẽ công bố cho m.n biết. Những người ngoại tình lúc nào cũng mù quáng hết chị à. Mà lại ngoại tình vs 1 thằng con trai nữa thì hết đường quay lại r chị. Cái con bóng mén khốn nạn kia chỉ muốn bào tiền chồng chị thôi. Chị cứ chờ đi. Ko dc lâu đâu. Có thằng khác hơn ck chị là nó buông tay ngay. Bây h chị kệ bà 2 thằng ông nội kia đi. 1 thằng trâu già khoái gặm cỏ non và 1 con bóng dơ dáy không biết điều đó không đáng để chị quan tâm nữa. Chị hãy quan tâm đến mình và sức khỏe của mình nhìu hơn chị nhé.
Em nói thật chị đừng buồn. Chồng chị không coi chị ra gì cả. Chị hãy nghĩ khi không may chị mất, anh ta có chăm sóc tốt cho con không? Chị sống vì con thì hãy ly hôn. Theo luật Hôn nhân gia đình khi ly hôn tài sản vợ chồng chia đôi. Có những điều khoản chị phải xem xét để khi ly hôn chị giành được nhiều lợi thế nhất. Chị đừng nghĩ mình làm vậy là tham lam mà nghĩ là cho tương lai của các con. Sau khi ly hôn chị hãy chăm sóc để cải thiện sức khỏe và đi tìm việc. Còn về các con chị có thể nói rằng chị và chồng không hợp nên ly hôn, sau này lớn lên con chị sẽ tự biết sự thật về cha nó mà kg hận chị. Hãy lấy niềm vui của con cái làm niềm hạnh phúc cho mình chị nhé.
T thà ế còn hơn là bẻ cong trai thẳng.....t đã từng thích 1 ng chấp nhận đi ra khỏi cuộc đời ng ta để ng ta có thể sống hp bình thường giữa xã hội. T vẫn chưa đọc hết, chỉ đọc tới đoạn mà Ng thứ 3 phân tích là chị này bị bệnh giả là đã sôi máu lắm r. M đúng là vết nhơ cho giới đồng tính... t ko bênh vực cho mấy đứa phá hoại gia đìn người khác, bởi màu đen nhơ nhớp không hiện hữu trong lục sắc.
Từ khi nào mà một người đồng tính đi giành giựt tấm chồng của người phụ nữ như vậy vậy? Đọc mà ứa gan. Chị đau khổ cũng đau khổ rồi, việc chị cần làm bây giờ là nhờ tới Pháp Luật. Chứ c k lên tiếng, k ai biết trong chăn có rận cả. Chị phải lên tiếng vì gia đình chị, vì con cái chị !!!
Giờ vd như cf này có thật đi. Giờ vầy, các bạn khoan hãy nhìn nhận nó như là mục tiêu nhắm vào LGBT vì hỡi ơi, một ng đàn ông năm thê bảy thiếp cũng đc mà, ko quen trai thì quen gái, cũng nghiệt ngã vậy thôi. Ng chồng đó có "tự nhiên gay" hay đã gay nhưng che dấu cũng ko quan trọng vì giờ anh ta đã quyết định ra đi. Rồi giờ nếu nhìn theo góc độ như vậy thì cứ xem xét như bình thg, nghĩa là nếu chồng chị cặp bồ, quen ng phụ nữ khác và quyết định đi theo họ, chị sẽ làm gì? Nếu là em thì em sẽ xử lí gọn, ko chờ đọi gì cả, ngta bỏ mình 1 lần, thì chắc gì sẽ ko bỏ nữa, mình cũng ko rảnh để ngồi chờ đợi và mình xứng đáng hơn thế, mình là phụ nữ nhưng mình luôn mạnh mẽ, mình có công ăn việc làm và con cái của mình ko có ng đàn ông phụ bạc, hèn hạ đó thì mình vẫn sống tốt đc, chỉ là khổ hơn thôi. Em nói vầy, thật sự mình ko thể trông chờ một cuộc sống mà mình sẽ hi sinh hết cho ng nào và mong là họ sẽ luôn sống vì mình nên mình luôn phải có khả năng tự lập, mình phải luôn có phương án b, c, d, phải dự phòng, con mình thì mình sẽ nuôi, ko có ng đó mình vẫn trụ đc. Đó là cách em sống, còn nếu chị quá phụ thuộc thì giờ chồng chị ko gay mà theo ng phụ nữ khác hay thế nào chị cũng khó xử như nhau thôi. Có thể khóc lóc, dằn xé nhưng rồi cũng phải đối diện. Họ bỏ rơi mình, phụ bạc mình dù theo cách gì cũng là tàn nhẫn, trong khi đã có con rồi, họ còn chẳng thèm quan tâm đến đứa bé. Thì mình phải lo mình trc, chờ họ, phụ thuộc họ để làm gì nữa?