Bình luận

Định kiến biến tan đi tình cảm quý giá nhất trên đời - Tình phụ mẫu tử - Đọc câu chuyện lại nhớ đến những lời mẹ nói cứ như từng con dao đâm sâu vào tim mình... - " mày đừng có bê đê làm xấu dòng xấu họ xấu cha xấu mẹ nha con " Biết sao giờ....
Gia đình mình cũng rất có định kiến với LGBT , hiện tại mình đã đi làm và tự lập hoàn toàn nhưng vẫn chưa muốn come out vì cũng ko muốn đánh mất hạnh phúc gia đình , cũng may là ba mẹ mình ko ép lấy vợ , luôn tôn trọng quyền tự do con cái nên cũng đỡ
Haizzz. Biết nói gì bây giờ. Thôi thì chúc anh hạnh phúc , anh tú chắc cũng đầu thai rồi nên anh cũng đừng buồn nhiều quá. Lần sau có về nhớ thắp dùm e nén nhang cho ảnh. Thương...
thật sự là các bạn teen bây jo suy nghĩ cho kỹ rồi hãy come out, chứ đừng để phải chịu nhiều hậu quả. Cho dù có kết quả xấu đi chăng nữa, cũng phải cố gắng mà đứng dậy, đi học đi làm kiếm tiền lo cho bản thân, lo lại cho gia đình rồi từ từ sẽ thay đổi dc chút ít.
Đọc mà ghê tởm kinh khủng, làm sao ổng có thể ngủ được sau khi đánh chết con mình vậy chứ, cả mấy người họ hàng đó nữa, giá như quả báo có thật
Why can't you hold me in the street Why can't I kiss you on the dance floor I wish that it could be like that Why can't we be like that cause I'm yours Why can't I say that I'm in love I wanna shout it from the rooftops I wish that it could be like that Why can't we be like that Cause I'm yours...
. Gia đình mình ở nông thôn nè .. Ba mẹ mình cũng không có kiến thức về LGBT luôn nhưng may mắn thay ba mẹ mình không kì thì ba mẹ bảo mình lo cho bản thân là được rồi ... Lúc đó chỉ biết khóc không chú chẳng biết nói gì ;))))
May mắn thay, mình được mẹ chấp nhận, được gia đình của dì ruột chấp nhận, những tưởng sẽ không dễ dàng, nhưng được nghe thấy câu nói này từ đứa em, mà mình thấy thật hạnh phúc. "Không quan trọng anh thích con trai hay con gái, chỉ cần anh sống tốt là cả nhà hạnh phúc"
Khóc cho một kiếp người đang còn dang dở. Đáng trách cho một ông bố giết chết con mình chỉ vì sự thiếu hiểu biết. Thương thay cho những ai yêu thương và quan tâm cậu bé ấy, giờ đây phải sống với cảm giác mất mát. Thôi đành giữ lại hình ảnh cậu bé ấy trong 1 góc nào đó của kí ức để mỗi khi hoài niệm thì khuôn mặt ấy, nụ cười ấy lại hiện hữu như từng ở bên. Kiếp này chẳng thể trọn vẹn yêu thương nếu như có kiếp sau hi vọng cậu bé ấy sẽ sống trong biển trời hạnh phúc. Ôi...thương...ôi một kiếp hồng trần chưa trọn.
Mình thì gia đình từ lâu rồi, mẹ cũng di chúc hết tài sản cho đứa út, vênh mặt lắm, hồi đó cũng buồn nhiều, giờ đỡ rồi, giờ người thân duy nhất là chồng mình, cũng may còn có ổng bên cạnh mình, bạn là m bạn với vc mình nhé, khi cần bầu bạn cũng có người tâm sự, meo
Dù có một đứa con quậy phá, giết người hay hút chích, tật nguyền họ vẫn chấp nhận tha thứ. Nhưng nếu bạn đồng tình thì bạn không còn được coi là con người nữa! Thôi thì ai cũng chỉ có một đời để sống cứ sống sao khi chết không hối hận!
Những lời tôi nói dưới đây không phải do một khắc nông nổi mà thốt ra. Tôi đã khóc khi đọc những cfs như thế này. Người ta bảo: "Hổ dữ không ăn thịt con." Chỉ vì sự thiếu hiểu biết mà ông ta đã chính tay giết chết con ruột của mình. Tôi xem trên tivi thấy trong những phiên tòa, dù con mình có là kẻ giết người đi chăng nữa thì bố mẹ của họ vẫn xin tòa giảm án, vẫn khóc thương và quan trọng hơn nữa là vẫn tha thứ cho họ. Vì sao ư? Vì đó là tình cảm giữa những con người có cùng huyết thống. Tôi tự hỏi: "Lẽ nào họ- những người đồng tính thì sẽ bị tước đoạt quyền được sống, quyền được làm người?" Không một ai có thể cướp đi mạng sống hay quyền được yêu thương, được hạnh phúc của người khác, cho dù có là người đã sinh ra chúng ta đi chăng nữa. Giới tính thật sự quan trọng đến vậy sao? Quan trọng đến nỗi người ta phải bỏ đi phần "người" để phần "con" thay thế? Em nghĩ, đó không hẳn là quá xấu cho anh. Em nghĩ đó là sự giải thoát. Giải thoát khỏi cõi trần ô hợp, nhơ nhớp, dơ bẩn này. Hãy yên nghỉ anh nhé! Tiếc cho một tình cảm không trọn vẹn. Thương cho một kiếp người quá nhỏ bé.
Nhìn lại đồng tính thời nay, con thì khoe khoang con thì sống ảo con thì ganh đua lười biếng rồi ổng ẹo còn hơn người con gái hỏi chuyển giới thì nhận mình là trai wtf rồi sinh đủ thứ tệ nạn, bên cạnh có những bạn đang cố gắn tạo cái nhìn thiện cảm hơn từ xã hội thì nhìn lại ôi thôi cạn lời, Nhiều khi cảm thấy mình khó khăn quá, hay là cái tình yêu đồng tính đang là xu thế, xu hướng mà đủ thứ thành phần ủng hộ mà k suy nghĩ, bung lụa, hủ não ngắn phẳng.v.v.. Ngẫm lại chắc thằng gay 93 này già rồi, mà thấy chạnh lòng mảnh đời chưa trọn, với cái gọi BÊ ĐÊ...
Những ngày cuối năm. Phải đọc và chia sẻ những câu chuyện như vậy thực sự rất buồn. Nhưnh đó là cách để chúng ta thấy rằng mình thực sự đang có được ít nhiều những may mắn ở cuộc đời hiện tại. Ít nhất là việc mỗi ngày vẫn được thức dậy để đón bình minh. -AD 20-
Nguyên An Lê anh ơi cho em hỏi với. Trường hợp này có thể truy tố pháp luật không? Và nếu truy tố thì phải truy tố ai, với tội danh gì? Em cảm ơn anh.
Tình cờ đọc bên gr ksc Tao buồn quá các mày ạ, Tết này lại không về quê rôi....... T là gay kín, nhìn bề ngoài thì đ ai biết t gay đâu, cái kiểu thể thao, gym, rồi chơi vs mấy đứa trai khác bình thường á. T thì có thói quen viết nhật ký mỗi ngày, lúc mới phát hiện ra t là gay thì ngày viết ít lắm cũng 5-6 trang. Từ lớp 7 lên lớp 12 t viết dc 11 cuốn nhật ký, phòng hờ bể bóng, t cất mấy cuốn đó trong học tủ dưới cùng rồi khoá lại, tưởng sẽ được sống an nhàn qua tháng ngày học sinh, cơ mà ông trời ác như lol í. Năm 12 bà chị t đhs lục được mấy cuốn nhật ký rồi đem cho bố mẹ xem, xác định luôn, vừa đi học thêm về bố t giáng cho t một cước gãy mấy cái răng, máu mồm tuôn ra đánh tiết canh còn được, mẹ t thì khóc như đúng rồi, không khí lúc đó đáng sợ vc, người chửi người đánh, người đứng nhìn.......Xong hôm đó, mẹ t thỉnh thầy đuổi vong âm vong dương gì đấy, t thì sợ bị xích tập 2 nên mới ra vẻ là " hết bệnh " rồi, " chuẩn men " rồi. Từ đó, trong xóm không còn ai chơi vs t nữa, trong nhà thì cũng chẳng có ai nói chuyện, ra đường là y như rằng bị nhòm ngó, nói xấu, có ngày t còn nghe họ nói, đại loại nhiư " ông D không biết dạy con.....bla bla " " cho t bóp mông cái nhá đồ bê đê ". " Tránh xa nó ra "............. vv . Nhiều khi tức đến phát khóc . Moẹ, t đâu có giết người, trộm cướp hay sân si gì ai đâu mà đối xử vs t còn thua con chó vậy. Sinh ra đã vậy thì biết sao giờ. T đâm đầu vào học, học sống học chết, thi đại học năm đó điểm t dư đậu Khoa Y HMU, nhưng t lại chọn học Khoa Y YDS trong Sài Gòn, t muốn đi càng xa nhà càng tốt, bố t cuối cùng cũng thả cho t đi. Vào Sài Gòn, t vừa học vừa làm thêm điên cuồng, t không muốn bị xã hội coi thường, bị mọi người khinh rẻ.........Lâu lâu đi dạo thấy mấy cặp nam nữ nắm tay nhau tình tứ mà phát thèm, haizz, t cũng muốn có một tình yêu vậy, nhưng khó quá, t dặn lòng sẽ ở vậy suốt đời, không quen ai, t sợ định kiến xã hội lắm rồi......