Bình luận

Bởi nhiều khi , sống lầm lũi trên định kiến giống như đứng một chân trên vách đá . Chỉ cần muốn buông lơi một tí là cả đời sẽ ... , à mà cũng chẳng còn cả đời . " Có chuyện buồn hãy hít thật sâu Để cảm nhận nhiệm mầu từng hơi thở Thế mới biết cuộc đời chỉ dang dở Khi chính ta buông bỏ bản thân mình. " Thương chị !
Ở quê t có người ngày trước men lắm, đáng lẽ theo nghiệp cha làm nghề nọ nhưng ổng bỗng dưng ko chịu, quyết lên SG tìm việc. Mấy năm sau về nhà thì thằng con trai duy nhất biến thành gái cmnr. Nhưng gia đình họ vẫn chấp nhận đó thôi. Có lẽ ổng may mắn hơn những người khác.
Có chăng số phận của những đứa "bê đê"- cách gọi của những người dân quê- dưới những nơi chưa tiến bộ là cái chết sao? Ko thì bị ép lấy vợ, không biết đến bao giờ thì những người dưới quê mới hiểu cho con em họ là gay là giới tính không phải bệnh... xin hãy yêu thương và đồng cảm đừng nên kỳ thị và đánh đập. Nhìn về câu chuyện trên thoáng thấy bóng dáng mình khi còn ở quê, lo sợ, giấu giếm, lén lút, thập thò chẳng khác nào đứa trộm cắp... Phận là "bê đê" đã khổ sinh ra trong 1 gia đình kỳ thị thì khổ gấp 100 lần, bị người khác xem thường khổ càng thêm khổ...