Bình luận

đọc mà nhớ bố ở nhà quá :)))) ngày trước bố bảo " mày chó nó lấy" giờ đành phải ở với chó suốt đời vậy :))))
Đọc mà thấy giống ba=))) chỉ nói thôi, sau là ba vẫn làm tất=))) luôn ủng hộ nhữg ước mơ của mh.=)))) nhữg buổi tối ăn cơm ba nấu, ba vẫn nói con gái lớn càg ngày càng lười. Nhữgg ba vẫn nấu cho các con ăn. Hnay là ngày của ba=))) new cố tình đăg bài này đúng không=))))
ngày bé 2ce t ham chơi quên lối về, bố dầm mưa đi tìm rồi cõng cả 2 về vì sợ sét đánh chết, buổi tối thì toàn giả vờ ngủ quên ở ghế salon để bố bế vào phòng dắt màn cho ngủ! đi học xa về, ra vườn cầm cái cuốc giả bộ xới xới vườn rau thì bố bảo, chả phải làm, để đấy cho bố, học về mệt, nghỉ!!!
Lúc trước ở nhà 2 bố con chẳng bao giờ nói chuyên. Mình đi lính xong, về ông gọi vào uống rượu. Lúc đó mình thấy bố giống 1 người bạn hơn là bố
Trên đời này chỉ có Baba, chỉ có Baba yêu con nhất đời này. :)) Ba tôi không cao sang quyền quý, chỉ là một người đàn ông dám đương đầu với sóng lớn... Chưa một lần nào bị ba đánh, chỉ nhớ rằng... ba cõng con đi qua gió mưa <3
Bố mình mất được 10 năm rồi . Giờ nhiều lúc thèm được gọi 1 tiếng bố ơi mà khó quá :) Kỉ niệm nhớ nhất là ngày bé, nhà có 2 chị e , nhưng mình rất hay tị với thằng em và chắng bao giờ nhường nó cả. Một lần nó đi chúc tết, nó được nhiều lì xì hơn , mình bắt nó chia mà nó ko chịu , thế là dỗi, khóc. Thấy bố nhăn mặt lại, tưởng bị đánh đòn, ai dè bố lấy ví ra bù thêm tiền cho mình. Tính ra còn nhiều hơn số tiền tk e đi chúc tết cả buổi mới được. Giờ lớn , có thể kiếm được tiền muốn đền đáp thì bố đã đi mất rồi.
Bạn thật hạnh phúc đấy, hãy luôn trân trọng nhé. Nhìn bác vào bếp mà nhớ khi xưa toàn được bố nấu cho ăn, món nào cũng rất ngon còn mình nấu thì bố bảo dở ẹc- mà rõ là cũng nấu y như công thức của bố. Thế nhưng cái vị do bố nấu nó cứ ngon làm sao ấy mà mình vẫn k hiểu được. Giờ thì có ước cũng chẳng bao giờ có cơ hội nữa
nay ngày của bố à đêm qua lúc trc khi ngủ sợ hình ảnh của bố về những kỉ niêm ngày xưa mất moi thứ cứ nhat nhòa cảm xúc hỗn độn lắm cũng muốn gọi bố mỗi đi hoc về "bố ơi nay ăn gì con đói lắm " và mọi thứ đã khép lai vào ngày đinh mênh đó con chỉ nói vs bố rằng bố là tất cả
Ước gì Ba mình còn trên cõi đời này.. thì mình cũng sẽ có đc cuộc sống giống như bạn ý.. tuổi thơ của mình có ba bên cạnh.. h đã hơn 10 năm. Mình k còn gọi đc tiếng Ba.. nhớ lắm. Nhưng chẳng thể làm gì đc..
Hnay là ngày của Bố đấy các bạn ạ. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại viết ra những dòng này ở đây nữa nhưng bây giờ tôi thật sự khó chịu. Nhưng mạn phép vậy. Hnay ngày của bố. Con trai lại phải đi học thêm. 3 ngày nữa là thi đại học rồi Bố ạ. Nên bây giờ con muốn gửi đế Bố của con những gì con nghĩ hnay. Vậy là đã 14 năm rồi bố nhỉ? 14 năm cuộc sống của con không có bố bên cạnh chở che. Bố ở nơi đó có khỏe không Bố? Có luôn dõi theo những bước chân mà con đang đi không bố? Bố đã bỏ mẹ con con ra đi khi con còn chưa kịp nhớ rõ mặt. Nay con của bố đã khôn lớn, đã là một chàng trai 18 tuổi rồi bố ạ. Ai cũng nói con giống bố mỗi tội hơi thấp thôi. Hôm trước trường con tổ chức lễ tri ân và trưởng thành. Ai ai cũng có đầy đủ bố mẹ riêng con thì không. Mẹ bận đi dạy rồi k đến được. Nhìn ngta lần lượt lên đọc thư cho bố mẹ mình con nghe mà buồn lắm. Tủi lắm bố ạ. Con thèm được đứng trên kia. Được đọc cho bố nghe những gì mà con nghĩ. Con muốn gửi đến bố mẹ lời cảm ơn vì đã sinh ra con trên cõi đời này. Đã 14 năm một mình mẹ gồng gánh nuôi con. Ai cũng bảo mẹ sao k đi thêm bước nữa. mẹ chỉ cười mẹ sợ con khổ. Cuộc đời sao lại bất công với con vậy hả Bố? Con sinh ra đã không thể chọn lựa được gia cảnh của mình. Nhìn bạn bè có đủ cha đủ mẹ đưa đến trường. Nhìn những lần họp phụ huynh mẹ bận việc không đi được con lại phải đi họp cho chính bản thân mình. Rồi đã vậy con còn phải chịu ánh mắt dè bỉu của người ta. Những lần như thế con chỉ muốn chỉ vào mặt họ mà nói " Tôi có bố, chỉ là ông đã đi xa rồi mà thôi" Con không trách bố đâu bố ạ. Bố đi rồi con còn có mẹ. Chỉ trách sao cuộc đời này bất công thế cướp mất đi một phần cuộc sống của con. cướp đi những nụ cười, cướp đi tình thương của người cha mà con đáng được hưởng. Rồi mai này đây khi con bước trên cuộc đời đầy giông bão con vẫn tin bố ở nơi xa vẫn luôn dõi theo con. Phù hộ cho con vững tin trên con đường mà mình đã chọn. Xin bố hãy cho con lòng tin để con bước đi tiếp trên giảng đường đại học. Con phải thật giàu bố ạ. K phải vì con yêu tiền mà con k muốn mẹ phải sống khổ cực thêm một ngày nào nữa. Bố ơi. Bố ở nơi đó hãy yên tâm. Con sẽ phụng dưỡng mẹ bố nhé! Con của bố nhớ và yêu bố rất nhiều. Ngày của bố con sẽ mãi k quên! Có bố là điều tuyệt vời nhất. Ai còn có bố thì hãy trân trọng...
Lần đầu tiên sơn móng tay móng chân là do bố mua cho 2 ce hẳn 1 lọ sơn màu đỏ chóe, xong lôi 2 đứa con mới 6,7 tuổi ra tô tô vẽ vẽ. Nghĩ lại thật là ngầu quá đi:)))
Bố mình thì chưa bao giờ đánh mình và chị mình dù chỉ 1 cái, bố ns mắng thì đc chứ đánh thì k bjo. Nên suốt ngày mình chỉ nge mắng đến ù cả tai :)))) cơ mà nge nhiều cũng thành quen, nge xog lại thôi. Ở nhà bố mắng nhiều đến nỗi tưởng bố căm gét mình lắm. Lên hn nge bố gọi điện lúc nào cũng hỏi bjo về đầu tiên rồi ns j thì ns :3
Ngày bé bố làm tàu nên hay đi xa mỗi lần đi phải vài tháng nên hai bố con ít khi gặp nhau nên mỗi lần bố về chỉ mong bố ở lại được lâu hơn..lớn hơn một chút cũng bị bố mắng nhiều hơn đánh nhiều hơn...rồi năm t học 12 bố bị tai biến nếu đưa đến bv chậm một chút thôi là không thể cứu được rồi năm ấy bận ôn thi cũng k có thời gian lên viện chăm bố. Bố trở về với di chứng tai biến. Thế rồi 19 năm qua lần đầu tiên t nhìn thấy bố khóc là trong đám tang Mẹ. Bây giờ nhà còn ba bố con bố vẫn hay mắng nhiều nhưng vẫn quan tâm hỏi han đi xe buýt có tiền chưa hay đi đâu chơi nhớ về sớm bây giờ mẹ mất rồi chẳng may xảy ra chuyện gì bố chân tay thế này không thể đến bảo vệ con được Bố à con yêu bố nhiều lắm bố mãi ở cạnh chúng con nhé vì bây giờ chúng con chỉ còn bố là chỗ dựa tinh thần duy nhất thôi
Còn đây là bố mình. Bố làm cho mình 1lọ ruốc to cho mình mang đi học. Ngày nhỏ mẹ mình đi công tác xa 1mình bố chăm sóc mình, còn đi xin sữa cho mình cơ :-P Mình hợp bố nhất. Mình yêu bố nhất. Có ai giống mình k? :-)
Lên ĐH mới thấy ba t tuyệt vời cỡ mô, thiệt ra là tuyệt vời lâu rồi mà óc heo quá nên chừ mới thấy rõ =)) vs lại ba t tuyệt vời nhiều thứ quá nên cũng chả dám bắt đầu câu chuyện vì ko biết bao giờ ms kết thúc đc =))
Vô năm học mới, chỉ xin có cái xe đạp điện, bố bảo hết tiền rồi! => "Bố không thương con!" Thi đậu vào trường danh giá, bố chẳng khen lấy một câu! => "Bố không thương con!" Nhờ bố chở đi họp lớp, bố bảo đang mệt! => "Bố không thương con!" Lâu lâu buổi tối con đề nghị cả nhà ra ngoài ăn cho vui, bố bảo ăn ở nhà bộ không ngon à? => "Bố không thương con!" "Sao cái gì con muốn, bố chẳng bao giờ đáp ứng cả! Bố không thương con!" + Con à, thế năm học mới, tiền trường ai đóng? + Năm sau con vào đại học, tốn kém khổng lồ, ai lo? + Bước vào trường đời, cả tỉ thứ phải nghĩ, cả triệu thứ phải chi, ai đấy có bao giờ khen bố? + Bố bệnh, ai đấy có chở bố đi khám? Hôm nay bố mệt, ai đấy có biết? Bố đang nặng ngực, ai đấy có hay? + Con đi học xa nhà, ăn cơm ngoài đường cả chục đi, mới thấy giá trị quý giá của từng bữa cơm nhà nấu, con à... => Đàn ông là vậy đó, bề ngoài họ khô khan lắm, vô tâm lắm, không biết tinh tế với con, tâm lý với con đâu! Nhưng trong bữa ăn, hãy nhìn cách họ gắp, sẽ biết họ nhường phần ngon nhất cho ai... Khi họ ngủ, hãy nhìn đôi mày vẫn chau của họ, sẽ biết ngay cả lúc thảnh thơi nhất, họ cũng không bao giờ quên trách nhiệm với gia đình... Đặc biệt, khi họ đang ngồi trầm tư, hãy nhìn vào đôi mắt họ, sẽ biết họ dành cả tuổi trẻ và sức khoẻ của cuộc đời mình để lo lắng cho ai... Chẳng có mấy người con hiểu được những nỗi lo toan của họ. Vì vậy đừng bao giờ nói rằng "Bố không thương con!" nữa...
Từ ngày chui ra khỏi bụng mẹ tới h. Chả bao h bị bố đánh. Có mỗi 1 lần nghịch ngu bị bố vạt vào tay 1 cái, dỗi bố luôn mấy ngày. Bị xước tay có 1 tí bố rửa bát luôn cho tới khi lành hẳn. Tóm lại trong mắt bố mình là công chúa vô cmn giá luôn.
Ngày của bố... Đứa con gái 17t như tôi mong muốn thêm một lần nữa gọi bố ơi mà được bố trả lời. Bố đã vĩnh viễn rời xa, chỉ mong một nơi nào nào đó bố được hạnh phúc. Những ngày như thế này chỉ chực trào nước mắt khi nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ với bố!
Đi học xa chưa bjo bố gđ hỏi thăm hay gì cả. Chỉ đúng chiều t6 gđ bao giờ con về. Về mở tủ lạnh hỏi sao mẹ cứ mua nhiều đồ ăn thế :" thì cả tuần bố m có cho t ăn đâu? cái gì cũng phần con gái"
Vẫn còn hơn mình. 5 tuổi đã mất bố. Hồi đó nhỏ tý biết gì đâu. Giờ cũng chẳng có kĩ niệm để nhớ. Chỉ nghe mẹ kể hồi nhỏ ở nhà quậy phá mẹ lôi roi ra đánh. Ba mình đi làm về thấy thế liền quát: đứa nào đánh con gái rượu của bố, thế là cõng mình trên vai đi khắp xóm.... cs của mình trôi qua ko có tình yêu thương sự dạy dỗ of ba. Nhiều lúc thấy em họ mình: ba nó đi làm về mua quà cho tụi nó, rồi ôm nói những lời tình cảm. Mình nhìn thấy ứa nước mắt tủi thân....
Ai cũng k quyền lựa chọn ai là người sinh ra mình. Ba mẹ người nào tốt thì thấy hạnh phúc rồi nói như kiểu có ba là người tuyệt vời, còn với những người xấu thì sao ? có nên nói câu "Tôi thật bất hạnh khi có người ba như vậy không ? '' Tôi không cho là ba ai cũng xấu chỉ nói là t không đc may mắn như các bạn thôi
Con sợ, sợ rồi Ba con không tỉnh. Con lại càng sợ rằng tỉnh lại rồi Ba không nhận ra con. Tất cả những gì tốt đẹp nhất Ba đều dành cho con cả rồi, kể ra chẳng hết. Moi chuyện đến với nhà mình như một giấc mơ, đến giờ con cũng chẳng thể tin được. Tại sao mỗi ngày Ba đều cho con nghe tin xấu vậy? Tại sao ngày nào Ba cũng để con khóc vậy? Giá như không xảy ra chuyện, thì hôm nay nhà mình có phải đã vui lắm không Ba? Ba dạy con tự lập, dạy con mạnh mẽ, không có Ba ở bên, con biết sống sao đây Ba??