Bình luận

Cấp 3 là khoảng thời gian tuy nhàm chán mà đầy thú vị =)) cả ngày lặp đi lặp lại vòng tròn Trường - lớp học thêm - nhà Đến lớp dù mệt cũng có thể nhìn thấy bạn cùng lớp mà vui vẻ Về nhà dù có mệt thì cũng có cơm canh mẹ dọn sẵn Lên đại học rồi, đến lớp k làm gì ngoài nghịch điện thoại và điểm danh, đi làm thêm về nhà muộn còn lóc cóc đi nấu cơm :( Khoảng thời gian cấp 3 là thứ chúng ta dùng cả đời để hoài niệm và hối tiếc....
Ko, dẹp đi,suốt ngày cong mông đạp xe 5 km đi về 4 lần, cấp 3 học hành mệt lắm, suốt ngày kiểm tra miệng các kiểu, bạn bè cũng bình thường, chơi theo nhóm, lớp mình vẫn chia bè kéo cánh như thường, hồi đấy mặt lại còn lắm mụn gầy lùn đen và xấu chứ lấy đâu ra cái t.y tuổi 17. Nói chung là dẹp hết, cấp 3 của t ko đẹp như cc đâu, những năm tháng ko bao giờ muốn quay trở lại!
Thực tế tí đi nào. T chỉ ước sáng t ngủ dậy có 1 cục tiền để t đi shopping thôi. Shopping đã mệt rồi lại còn phải nhìn giá. Quá mệt mỏi mà ???
Người cuối cùng bước ra khỏi phòng học, nhìn một lượt dãy bàn ghế hoá ra thời gian có thể trôi nhanh đến thế. Khép cửa như khép cả thanh xuân ở lại, bước vào đại học bắt đầu những ngày tháng ăn loz ?
Nhớ cô Hương quá. Mấy năm trời ngoan ngoãn là thế, đến khi cuối cấp ngồi cạnh cái đứa hợp cạ thế nào mà lại mắc bệnh lắm mồm. Nhồi bàn đầu nói nhiều quá đến nỗi cô phải hét cả 2 đứa. #NTTT chắc m đọc được cmt của t đấy ??
Thanh xuân là lúc nào cũng đến lớp với hộp xôi và hộp rồng đỏ để trong ngăn bàn chờ giờ ra chơi ăn, là những lúc trêu gái lớp khác khi tập thể dục, là những lúc trốn tiết tụ tập nhau solo team 5-5, là những hôm đi học về tụ 5 tụ 7 vào mua bánh rồi chia nhau, là những hôm cả lớp không học bài và làm bài mà bị mắng cả tiết, là những lần bật lại cô giáo mà bị gọi phụ huynh, là những hôm trời mưa tu tập nhau che ô chạy về.... Tất cả chỉ còn lại quá khứ.. Giờ lên Đại học chẳng còn như ngày xưa nữa, bạn bè thì bằng mặt nhưng ko bằng lòng, là những lúc căng thằng, lo âu bộn bề vì đồ án tốt nghiệp, là mọi suy nghĩ lo toan về cuộc sống sau khi ra trường. Híc..ước gì được trở về năm mới bắt đầu nhập học cấp 3
cấp 3 mệt mỏi vc suốt ngày học mà có được chữ nào vào đầu đâu bạn bè thì bình thường không thân lắm vì lên lớp toàn nằm ngủ lấy sức đi học thêm giờ ước là phải ước quay lại năm nhất, t sẽ chăm học, siêu chăm luôn
Huỳnh KiềU My Đào Vũ Xuân Quỳnh Nhớ đứa đi loc coc di hoc Nhớ đứa ngồi chung bàn không được nói chuyện, viết giấy lén noic chuỵen Nhơ đứa ngồi sau lưng hay lấy lưng tao che cho m ngủ trên lớp Ôi nhiều quá
Cấp 3 chưa từng dám ngủ trong giờ, đi học muộn, k làm bt ở nhà, bỏ tiết,...còn Đại học là thiên đường k còn quá nhiều quy củ, là chính mình tự do quyết định mọi thứ nhưng vẫn phải đạt kết quả như tương lai mong đợi dù có lười có nản có buồn ngủ đến thế nào vẫn là cả đêm chong đèn ôn thi quên ngủ. Thế giới này bao la vô tận còn thời gian mỗi người lại có hạn. Trải qua từng phút từng giây bên những việc làm có ý nghĩa mới thực sự là kỷ niệm đẹpp
Sao mình chỉ ước ngủ dậy vẫn khung cảnh tuổi 23 và thật nhiều tiền....Mở tủ lạnh thì đá hoá kim cương rơi lã chã trước mặt,thanh xuân chả cần biết là gì cứ nhiều tiền là được roài!
Tao không hiểu sao tao chẳng bao giờ nuối tiếc bất cứ điều gì trong quá khứ cả. Tao luôn nhìn ở hiện tại và tương lai. Không hoài niệm quá khứ. Dù nó có đẹp hay ko tao vẫn không thấy tiếc nuối. T chỉ luôn nghỉ sau này ra trường sẽ xin vào công ty nào :)))
Mở mắt ra thấy mình đang trả bài ktra miệng và lúc nằm dài trên bàn nhìn thấy 3 quyển Toán Lý Hoá t chắc chắn cm chỉ ước thằng nào tát cho tỉnh ngủ để trở lại hiện tại :)))
Mỹ Duyên Thùy Trangg ThẢo PhƯơng nhớ cái hôm mình nằm ngủ dài trên ghế, gác chân lên đùi Duyên, và chúng nó định bế mình xuống y tế :) được hôm ngủ ngon thì chúng nó lay lay tí sấp mặt :)
Sáng mai ngủ dậy tao vẫn muốn đó là sáng của ngày mai. Tao mong sẽ có nhiều điều tốt đẹp vào ngày mai, quá khứ thì lên gác nó lại.
Những năm tháng ấy đẹp thật sự, yên bình thật sự. 3 năm ấy là tất cả những gì hạnh phúc nhất để rồi kết thúc bằng buổi học cuối cùng ôm cô và bạn bè rồi khóc. Chợt nhận ra có gì đó tiếc nuối, hụt hẫng. Khủng khiếp hơn là hiểu rằng sau này sẽ k bao giờ trở lại được những khoảnh khắc ấy nữa.
Đã nhiều lần trong giấc mơ, tôi đã mơ về những năm tháng ấy. Nhưng đẹp đâu chẳng thấy, mà lần nào nằm mơ cũng ko là đi thi muộn thì cũng là chưa kịp làm đã hết giờ. Giật mình tỉnh dậy, ôi may quá chỉ là mơ :)
Cấp ba chán bỏ mọe, nghèo chả có nổi tiền đi cắt tóc, nghiễn nhiên tao chở thành fan Lam, Đan Trường. Ngồi thâu đêm gấp 1000 hạc giấy mà gái nó vẫn bỏ vì nghèo. Cho tiền tao cũng đếu quay lại.
Dẹp dẹp, cấp 3 là khoảng thời gian nhạt nhẽo vô vị, lại còn hay bị stress, suốt ngày bố mẹ tạo áp lực các kiểu, cho chục tỷ cũng ko trở về cái thời kỳ ác mộng đấy
T cũng muốn đc trở về cái khoảng tgian ấy lắm Làm người lớn thật khó Phải suy nghĩ nhiều thứ quá Không còn đc hồn nhiên với lũ bạn thưở ấy nữa rồi Cho tôi xin 1 vé về tuổi thơ ?
Thanh xuân cấp 3 của t là 1 tờ giấy trắng và ko lấm lem hay xước sát gì cả, vô tư vô lo và ko bận tâm điều gì cả. T muốn đk như vậy nhưng có lẽ ko đk rồi.
Thật sự đến giờ vẫn có cái suy nghĩ trong đầu là liệu giờ nhắm mắt lại thì thời gian đó sẽ quay lại được ko? Quay lại với người thầy khó tính và đám bạn ăn hại ngày xưa=)) t chả muốn là mình học đh tí nào=)) mệt bỏ xừ rồi nè mấy cậu ?
Lên đại học, sống cảnh xa nhà có lúc tủi thân lạc lõng giữa sg này. Chỉ muốn mik bé lại, chẳng nghĩ chẳng lo âu. Muốn quay lại thời tắm mưa ở ch*** à mà thôi.
Lúc ấy thì mong trôi qua thật mau, qua rồi chỉ mong một lần được quay lại khoảng thời gian ấy... haiz đúng là cuộc sống mà ?‍♀️
khoảng thời gian đẹp đẽ,vô lo vô nghĩ, cuộc sống chỉ là 1 đường thẳng từ nhà đến trường và từ trường về nhà đến múc nhàm chán, thế mà giờ chỉ ao ước con đường đó mãi mãi là như thế cũng chẳng dk nữa..
Mở mắt ra thấy mình đang ngồi bàn 1 tổ 4 ngay cửa sổ ấy huhu lũ bạn 4ng chơi vs nhau huhu nhớ lắm. Các bạn của tuiii Văn-Sương-Vân huhu
Kem Tâm Nguyễn Tâm Thùy Linh Nguyễn Nhung qua cmn 3 năm rồi còn đâu. Thế mà chưa đủ mặt lập kèo to . toàn đi mảnh.
ước mãi có đc đâu tự thấy mình là kẻ ăn mày quá khứ :)) nhưng thỉnh thoảng vẫn xem lại kỉ niệm hồi c3 để nhớ
T ước thêm t làm trùm cuối của cấp 3, t sẽ khai thông những luật lệ mới, và k phải kiểu cúi xuống nhặt bút, ngẩng lên đã mất gốc Hóa ?
cũng khá là vất vả vì đầy bài vở. nhưng nếu đc quay lại t vẫn sẽ quay lại để lựa chọn cái mình muốn thực hiện. giờ thì quá muộn rồi.?
17 tuổi bục mặt với đề thi, bục mặt ôn thi HSG, bục mặt lo lắng thi đại học, rồi vvvvv Hãy cứ như hiện tại
tôi muốn quay lại cấp 3 nhưng suy nghĩ và tư duy của tôi ở hiện tại, chắc chắn nó sẽ hoàn hảo hơn ...
Vẫn là nắng hè nhưng không còn hương nắng của ngày đó, vẫn là gió nhưng không đưa về sự dịu mát của ngày xưa...
Tao chỉ sợ mở mắt ra là đứng trên bụt giảng trả bài ngữ văn. Vì lần nào tao cũng không thuộc, không soạn bài, k chép bài hoặc là k mang tập :((( Xui nữa mở mắt mà làm bài ngữ văn thì thế nào cũng ăn 2-3 điểm.
Đừng bh ước như vậy :)) nếu có thành sự thật thì bạn cũng sẽ lần nữa bỏ lỡ thanh xuân thôi :)) Goodluck thanh xuân của t :)
Nếu em ở Mỹ Đình mà muốn tìm đến Thanh Xuân thì đi từ Phạm Hùng ra Khuất Duy Tiến rẽ trái hoặc vòng ra Trần Duy Hưng đâm thẳng Nguyễn Tuân nhé ??
Tất cả cũng chỉ là kỉ niệm. 1 kỉ niệm đẹp và sẽ kbh quên những ngày tháng tươi đẹp đó. Ngày ấy bạn và tôi.
Cuộc đời bn năm đi học vẫn là quyển sách ngữ văn trên bàn k biết mở đến trang nào. Vậy thôi đừng mở nữa, gấp lại kê đầu và ngủ thôi :))
Cho dù bạn có chán học đến đâu cũng sẽ muốn 1 lần quay lại nơi ấy. Vì ở đó có 1 người gọi là thanh xuân.
Trần Long Vũ thấy người từng trải đang ước đc như m chưa làm sao thì làm đừng để đến 20t lại ước đc như cái tuổi m đang có


Tiếc bì lá sắn đi ăn trộm lên cho cá nhà thầy ăn để kg bị gọi phụ huynh vì vô sổ đầu bài, nhưng cuối cùng vẫn bị gọi. Thầy giả dối, bầy cá lừa đảo. Kết quả là trận đòn và vết sẹo đi cùng năm tháng. Năm tháng c3 mờ nhạt. Kg tiếc. Chỉ tiếc thời đại học, bỏ lỡ quá nhiều thứ
Julie BùiThanh Hải hôm đó thằng kiên mà bị phi trúng cái thước chắc h cũng xanh cỏ lên mộ tròn rồi nhở
Mới sáng dậy sớm đi trả đồ, không khí lúc ấy khiến mình nhớ tới khoảng thời gian mỗi buổi sáng đạp xe đi học vậy. Tự dưng nhớ lúc ấy quá.