Bình luận

"Rếch" cũng là tên chó nhà mình. nhưng k phải 1 con mà là rất nhiều con :) từ ngày 5,6t nhà mình có 1 đôi Rếch và Béc, chúng nó là chị e ruột, cno dc vài tuần thì mồ côi mẹ. vì mẹ ăn phải bả chó rồi điên loạn. nhảy xuống ao r xùi bọt mép mà chết. hình ảnh ấy mình k bao h quên. nhà mình cho cno uống sữa ông thọ vs nước đường r cno cũng lớn bà khỏe mạnh. mình rất quý nó. suốt ngày ôm và chơi vs nó. thế r Béc bị bắt mất, còn Rếch thì quá già nên bố mẹ mình bán đi. a mình đã dỗi mấy ngày. từ đó trở đi. cứ có con chó nào màu vàng thì đặt là Rếch. còn đen là Béc.
Con John nhà mình mất đc hơn 3 năm rồi! Từ tháng 4/2014! Nhiều lúc nghĩ đến nó là nhớ nó lắm! Nó bị bọn câu chó bắt! Từ đó trở đi mình ghét cay ghét đắng bọn câu chó! Từ đó đến giờ ko nuôi thêm con nào ko yêu quý thêm con nào nữa! Hic! Mình cũng ko bao giờ ăn thịt chó vì chó rất tình cảm!
Ngày xưa con chó nhà mình nó bị lên cơn dại. Nó nhảy xuống ao, rồi chạy lồng lên khắp nơi. bố với chú mình bắt nó để tiêm thuốc nhưng không được. Nó còn định cắn người. Nhưng hồi đấy mình yêu nó lắm. Mình nhảy xuống ao ôm nó khóc, vì biết nó cũng chả sống được nữa. Mắt nó cũng rưng rưng. Rồi nó lại lồng lên và cuối cùng đâm vào nhà xí hàng xóm chết.
Trùng hợp, hôm nay cũng là ngày tròn 1 năm "em" ấy của tôi cũng đã đến nơi mà người ta gọi là thiên đàng, ko biết giờ em đã đc đầu thai ở đâu rồi nhưng nếu có thể, mong kiếp sau đc cùng em là chị em ruột :)
hồi xưa có nuôi 1 con chó, nó to lắm nhưng 1 bữa đi học qên đóng cửa thế là ra ngoài ăn bậy sau đó bịnh r chết. đêm đầu tiên nó chết mk ngủ vs chị mk khóc qá trời bame tưởng chị bắt nạt mk thế là lôi chị ra chửi 1 trận chị k kịp ns j hết cn mk lúc đó vẫn khóc chửi xong chị ms nó con có lm j nó đâu s bame chửi cn, thế s nó khóc? bame hỏi lại.. tại chó chết nên nó nhớ nó khóc mak đâu có liên qan tới cn p/s tới h vẫn nhớ mặt bame lúc đó nhìn mk như kiểu ng trên tr rơi xuống ý :'(
hồi lớp 9 nhà tôi có nuôi 1 con chó, cũng bự lắm rồi, mà nó bị bệnh. Tôi đòi đem đi chích mà ba tôi không cho. Ông làm thầu hồ nên có mấy bác thợ, ba tôi kể vs mấy bác nói con chó đang bị bệnh thì mấy bác đó xin, nói chích rồi hư thịt ko ăn dc! Ba tôi đem cho luôn lúc đó nó vẫn đang sống! Từ đó về sau nhà tôi không nuôi thêm dc con chó nào nữa, cứ nôi dc vài ngày là bị bênh lăn ra chết! chó gì cũng vậy. Gần đây nhất là con chó mặt xệ (chắc cũng F mấy rồi) của bạn cho tôi đem về nuôi dc hơn tuần cưng như cưng trứng, hứng như gì luôn mà bé cũng bị bệnh chết! mang đi chích thì nhà thuốc nói nó nhỏ quá ko chích dc, đem về để trên cái gối ngủ của nó đến sáng thì thấy chết rồi. Hazzz
Bọn m có biết cảm giác hôm nào cũng ôm ấp n, hồi nhỏ còn nhai cơm cho n ăn, sáng ra đi học còn ném cho con chó miếng cơm nếp mà trưa đi học về đã thấy n nằm cười trên đống rơm chưa. Hồi đó t giận bố mẹ lắm nhưng nghĩ lại vì túng thiếu nên mới bán thôi. Khóc cho te tua tơi tả luôn. T thề là t k ăn thịt chó cả đời này luôn. Ấy thế mà 1 lần nhà chị t mua thịt chó về, t nhất quyết k ăn. Chỉ ngồi ăn 3 bát canh xương hầm bí. Chẳng ai ngờ được,à chắc chỉ mình t k ngờ đc thôi, nó là canh xương chó. Mà chẳng ai nói t cả, t thấy ăn năn với nội tạng mình lắm mà k trách ai đc. Chỉ vì kiến thức hạn hẹp (nói cách khác là ngu ấy) k biết trên đời này lại có canh... Thịt chó nữa. Amen! Tao xin lỗi mày! Chó ạ! Nhưng tao yêu tất cả các con chó trên đời này. Mặc dù từ nhỏ tới h k có dưới 10 con cắn t tới nhập viện. Mà t vẫn k hiểu vì sao t bị căn. Tới đây thôi dài quá. À còn nữa, ngày xưa chó giữ nhà bây h thành cả nhà giữ chó rồi, nhưng thế méo nào nhà t vẫn mất như thường. T hận mày lắm,thằng trộm chó ạ!
rồi nhé...và tao khóc 3 tuần...ngày nào đi học về tao cũng khóc...ra đứng dưới gốc cây chỗ chôn nó để khóc...ăn cơm cũng khóc...trước lúc đi ngủ cũng khóc...đến giờ được 4 năm rưỡi rồi...
Nó sống với gia đình mình 9 năm, hồi ấy nó hóc xương rồi chết. Ngày nó đi, như muốn thăm lại tất cả những góc nhà,góc vườn nó đi một vòng rồi đi thẳng ra cánh đồng. Nó chết mà không muốn ai phải trông thấy cảnh tượng đó..cả nhà chia nhau đi tìm,tối mịt không ai ăn cơm..ngồi trong nhà hễ thấy tiếng động là lại cùng nhau hướng ra cổng. Trưa hôm sau người ta tìm thấy xác nó ngoài cánh đồng cách nhà 1 cây số..nó chết!
Thế có ai đã từng ăn thịt chú chó mình yêu quý nhất chưa? dù đó là vô tình như cảm giác cứ bị ám ảnh suốt :'( ngày xưa nhà mình cũng nuôi chó, suốt ngày đi học về là nó quấn quýt cả ngày. Sau này lần đầu nó sinh, cả thảy 12 con nhưng là sinh non nên những chú chó con đều lần lượt mất đi. Nó cứ ở yên chỗ những chú chó con không chịu rời đi, mãi đến lúc nó mệt mỏi gia đình em mới có thể an táng những chú chó con tội nghiệp đó. Thế là chó mẹ cứ hoang tưởng con mình còn tồn tại, cứ quanh quẩn chỗ chôn cất chó con, rồi cứ thế, cứ thế nó ở mãi đó. Em cứ mang cơm cho nó mãi...cho đến 1 ngày em đi học về, Lão ( chồng của em gái Ba em ) nói với em là lão mang về ít thịt Dê để trên bàn, bảo em ăn đi, ngon lắm. Em nghe lời mới ném thử 1 lát, rồi quay đi tìm chó mẹ tội nghiệp. Cứ tìm hoải, tìm hoài chả thấy đâu, Ba mới bảo thứ em ăn vừa rồi là thịt của nó đấy, tuy Ba thương nó nhưng vẫn cho lão làm thịt nó, càng để tình cảnh này Ba thấy càng thương hơn. Và em từ đó tự hứa là không bao giờ ăn thịt chó nữa, và càng hận lão khốn đó hơn. :/
Không phải 1,mà là rất nhiều lần.Ngày nhỏ chỉ cần nghe là sắp bán chó,y như rằng tôi giả vờ ốm,dọa bỏ bữa để dc bm chiều,k bán nữa.Có lần bm gọi người vào bán,liền lôi chó vào nhà vệ sinh xong chốt cửa,ngồi trong đấy với nó.Nhưng con nít mà,bị dọa nạt mãi cũng đành mở cửa cho nta đem đi,rồi khóc tu tu lên.Ông nội toàn an ủi:chó chết để dc đầu thai,kiếp sau không phải làm chó nữa.Thế là cũng nguôi ngoai sau mấy ngày trời ...Từ đấy thì mn toàn bán vào lúc tôi k có nhà :'( Những năm sau này,đi học,đi làm xa nhà,ở nhà có bán hay làm gì,cũng chỉ buồn 1 lúc...Cảm xúc của người trưởng thành hóa ra là như vậy...
Tôi có 1 người bạn, 1 ng bạn tri kỉ tôi luôn gọi là " Em Mèo" chưa bao giờ t coi n là 1 con vật..mà n luôn là mg bạn thân thiết của tôi. Nuôi từ khi tôi đc 2 tuổi, chúng tôi cùng nhau lớn lên. Khi tôi 4 tuổi ,vì còn bé nên đồng ý bme bán em mèo cho cậu . Nhưng e đã bỏ chạy được và trở lại nhà sau 1 tuần!! Từ đó bố t nói sẽ k bao giờ giết hay bán e mèo nữa..... t nhớ hồi t lớp 7 e đi đâu đó2 ngày k về suôt ngày t khóc và chỉ biết gọi tìm e. Sau đó e lại vê với t!!!! Nhớ những lần e ôm, gỉ mắt dàn dụa thương e và chỉ biết khóc. Sống cùng nhau, cũng tới ngày t đi học đh, nhớ e mèo lần nào gọi về cũng hỏi e mèo có ăn gi k mẹ!!!! E mèo đâu r. Lần nào về cũng bế và ôm e. Nghĩ đến cảnh sau này sẽ lấy ck va mang e theo. E già rồi, ai đến nhà cug khen e sống lâu,nhưng e đã chậm chạp đi nhiều. Nhưng t thì càng thương e nhiều hơn. Vậy mà trước ngày t đi học vê nhà, e lại đi và chẳng trở về nữa. Bây h nhìn ảnh và chỉ biết đau lòng và khóc. T mất em khi t tròn 20tuổi còn e 18tuổi! Nhớ e! Tuổi thơ của chị!!!!!
Có con chó con bị bỏ đói trơ xương chạy vào nhà. Ba má t thương bỏ đồ ăn cho nó vậy là ngày nào nó cũng ở đó chờ được cho ăn chẳng chịu đi đâu. Cũng ko thấy ai đi tìm nó, thấy nó hiền và t cũng thích chó nên nhà để nuôi luôn. Cả năm sau, nó lớn lắm lông cũng mướt hơn thì có bà hàng xóm cách 5 cái nhà tới chơi rồi nhìn chó bảo là chó của bả. Bả bảo ngày mai bả kêu người tới bắt về thịt. T năn nỉ má trả tiền cho bả mua lại con chó nhưng hồi đó má ko có đủ tiền, bà kia còn bảo bán cho mấy người ăn thịt được tiền hơn. Thế là t đành bất lực ngồi nhìn nó bị đập chết và lôi đi, khoảnh khắc đó ko bao giờ t quên được, t nhớ rõ ánh mắt nó nhìn t nhưng lúc đó còn quá nhỏ t làm gì được chỉ biết ngồi giữa sân gào khóc. Cho đến giờ t vẫn ko tha thứ cho người đàn bà đó.
Shin chỉ ở với e 3m17d thôi mà từ khi nuôi nó cả nhà e như vui hơn. Ngày nào cũng có chuyện vui để kể về nó. Còn nhớ ngày nào cũng đuổi nó về ăn cơm, véo má nó đến chảy sệ ra. Nó còn phá cả vườn rau của mẹ em nữa chứ, mẹ e tức lắm nhưng chỉ biết ngậm ngùi mà thôi đã thế nó còn rủ con chó hàng xóm xuống phá cùng nữa. Lúc trc mới sinh nó nhỏ hơn mấy con khác nhiều lắm, nhưng đc e bồi bổ nên thành ra lớn nhất mà ranh ma nữa, toàn ỷ lớn mà ăn hiếp thôi. Nhưng rồi nó lại bị bắt mất vào lúc 11h đêm, em mới chỉ sống đc 3 tháng thôi mà sao lại chết đau lòng thế chứ.
Không chỉ khóc 1 lần đâu.em khóc đến cả chục lần chứ ít.lần thì vì nhân cơ hội em đi học bố bán mất em tô.lần thì ẻm mốc lúc bằng tuổi em ý(20 tuổi nha) vì già quá qua mấy mùa đông lạnh em ý k chịu dc đã ra đi.lúc đấy đc mấy bác hàng xóm ôm về định thịt.ui em chạy theo khóc ôm mốc về như 1 đứa trẻ lên 3.và 1 lần nữa làm em buồn nhất là em ích .em ý cũng bằng tuổi mẹ em ý là em mốc ý.em ý mats lúc em còn đi học xa nhà.mà bố mẹ k nói cho em biết.lúc về quê gọi em nó ra thì k thấy.mẹ bảo em ý chết rồi.huhu.bật khóc như mưa.đọc về a lại nhớ 3 em ý :(
Lần gần nhất t nuôi chó là năm 2 Đại học. Chó ta nhưng khôn vs chảnh cún vcc =))) nuôi nó từ khi còn bé tẹo bố mang từ QN về, đến lúc nó lớn lớn và quậy kinh khủng khiếp thì ở nhà mẹ k chịu nổi nên bán cho ông buôn chó cùng xã. Nghe em gái gọi qua điện thoại khóc nức nở mà con chị cũng gào lên k kém, gọi hết cho mẹ với bố nhưng ở HN k kịp về giữ nó lại nên em vẫn bị bán. Khóc nức nở cả ngày hôm đó, gọi điện cho bạn còn khóc sao nuôi nó lớn thế rồi mà k thương nó, sao phải bán đi cho ngta hành hạ hay thịt nó :) ám ảnh đến mức mấy hôm sau còn mơ thấy về quê đi qua nhà bác kia em ấy nghe tiếng bước chân chạy ra r 2 chị em nhìn nhau khóc. Em gái gọi lên kể chị ơi e mơ thấy Ki nó nhìn em rồi bảo chị ơi em nhớ chị lắm cho em về :) bts giờ nhớ lại còn thút thít. Phải những người nuôi chó yêu chó chăm chó mới hiểu được cảm giác ấy. Nên t đã thề là sẽ k bao giờ nuôi chó nữa nếu k thể nuôi em ấy đến khi nó già r chết. Cảm giác như mất đi người em, người bạn ấy đau lắm í
Chồng tui. Nhà nuôi 2 con 1 tên Lucky. 1 tên Bông. Bông có bầu với Lucky, người nhỏ mà bầu 5 đứa, đợt đó sinh không được phải đem đi mổ, mà xui xẻo thay đem trúng thằng cha bác sĩ thú y ko có tay nghề, mổ xong may vết thương Bông không được, nó kiệt sức và chết luôn. Nguyên bầy con chết ngộp còn mỗi 1 con sống, được có mấy ngày cũng chết. Ông chồng t khóc 3 ngày. Con chó Lucky sau đó chồng t cho ông hàng xóm kế bên nhà vì t dọn nhà ko có chỗ nuôi, mấy hôm sau quay lại đem thùng sữa tươi cho nó thì noa đã bị mấy thằng trộm chó bắt mất. Haiz
Nhà t có con chó tên Mập, nó béo từ bé, đại ka nhất xóm. Năm t 12 tuổi thì nó 13 tuổi, mấy lần bị mẹ mắng mà buồn buồn là ra tâm sự, gọi nó bằng anh luôn :v nó chết, t khóc như mưa :(((
Hồi bé cứ buồn là ra hè ngồi tâm sự với mấy con cún, chỉ thấy mặt nó hớn hở vẫy đuôi hóng mình chả biết nó có hiểu không. Lúc nó bị bố thịt vì hay bắt gà, mình trốn lên mái nhà khóc như mưa cả buổi chiều. Cái lời thề không ăn thịt chó từ bấy đến giờ cũng hơn chục năm rồi, xin lỗi mày vì t ko giữ được. Xã hội này không coi trọng chó như t đã coi trọng mày ... pray for my puppy...
Nhớ Cún... nhớ pukoso... Cún dc nuôi từ khi em học tiểu học cho đến khi lên lớp 8... lúc đó bác ruột em mất ... cả nhà đưa đi tang thì về cũng ko thấy cún đâu nữa... em cứ lên mái nhà huýt sáo... gọi cún ơi... gọi liền 3-4 ngày cún không về thì biết chắc cún mất ruiii... Lớp 9 bố mẹ ly hôn em theo mẹ ở nhà người thân dc 2 năm thì mẹ em mua nhà mới... bà ngoại cho em một con cún ... em đặt là Pukoso vì lúc đó có con chó trong phim Vũ điệu hoang dã biết nói cuồng qá đặt là pukoso luôn... em yêu nó lắm... nó cũng ngoan lắm... ngày nắng hay mưa nóng hay lạnh ... sáng sớm nó đều đưa em đi học... đưa mẹ e ra chợ rồi mới về... trời nắng em mang nó ra ao hàng xóm tắm... tắm cờ lia các kiểu.. bắt ve bọ chét ko chán... cho đến khi ao nhà hàng xóm lấp rui em bật nước máy tắm cho hắn... hắn biết nên hắn nằm im cho đến khi em thả ra rồi chạy như con điên lao vào bụi cát và lại bẩn như chó... Nuôi hắn thương hắn nên lúc nào em cũng để đồ ăn của ăn trong tủ lạnh... nên hắn béo quay... Rồi cho đến khi em đi thi tốt nghiệp cấp 3... Em về... thì ko thấy hắn đợi ở nhà nữa... em gọi em để đồ ăn ở nhà mak cũng ko thấy đâu... 1 đến 2 ngày rồi 3 ngày em biết hắn bị bọn cẩu tặc bắt mất rồi... huuuhuuuu... Kể từ đó nhà em không nuôi 1 con ji nữa... chó. Mèo. Gà nuôi toàn bị trộm bắt... Bây giờ em cũng ra trường dc 3 năm... ở nhật 2 năm... em lại nuôi thêm một em mèo đặt tên là MiMi... em coi nó như con đi đâu xa là e nhớ nó lắm... vì nó mak e chuyển nhà 3 lần.. chấp nhận mất tiền chứ không để hắn vào tay ng khác ... em thương chó mèo lắm... về già em sẽ làm bác sĩ thú y... vì em nghĩ... những con vật nó yêu mình hơn cả bản thân nó... đôi khi nó nghĩ mình chính là cuộc đời của chúng nó vậy... vậy mong 500 ae đừng ăn thịt chó mèo nữa nha... vì ai mak biết dc mk lại ăn nhầm thú cưng là con của ng khác thì sao...
Chục năm nay, m gắn bó vs nhà t, cũng chứng kiến hết những thăng trầm của nhà t trong suốt chục năm qua. Lúc nào cũng thế, rất biết điều, rất nghe lời và rất khôn. M sợ pháo và ghét tiếng chuông nhà thờ. Ừ, ngày nào cũng gầm rú khi nghe thấy chuông, những lúc nt t thấy khó chịu vs m lắm đấy nhé! T k âu yếm, ôm ấp nhg mà t rất quý m. M là 1 phần tuổi thơ t, là 1 phần của gia đình t. Biết là m già r, răng cũng rụng hết và chậm chạp đi rất nhiều, nhưng mà cố gắng ăn khỏe, sống khỏe nhé, hãy ở bên gia đình t thật lâu... thật lâu nha. Yêu m <3
ngày xưa nhà mình cũng có con chó tên là rếch, rất khôn,bắt chuột giỏi,mỗi tội hồi đó hay có bọn câu chó,nhốt nó cả ngày trong nhà,nó có cái tật,hễ ra đc khỏi cổng thì càng kêu nó càng chạy,sáng hôm đó cũng vậy,chạy đc đoạn thì nghe tiếng nó rõ to , nó bị câu mất,về nhà khóc nguyên 1 ngày sưng húp cả mắt,mẹ thì gọi cho mấy chố bán thịt chó quen xem có đứa nào bán con chó kiểu nv thì gọi cho mẹ đến mua lại,ngày ấy con tưởng tượng có đứa nó nt cho mk bảo mk đưa tiền để chuộc thì cũng xin mẹ tiền đấy chứ,xong chả có đứa méo nào nt đòi tiền cả,thế là con rếch mất tích k thấy trở lại nữa
Ngày xưa nhà mình có nuôi một con chó, nuôi cũng được mấy năm Nó vừa khôn và ngoan nữa Rồi một hôm, nó bị đánh bả, cố gắng bò về trước cửa nhà Cả nhà chạy ra bê nó vô Mình vừa ngồi lấy nước đổ vô miệng nó, mong nó nôn hết ra nhưng không được Nó nhìn mình và chảy nước mắt, mình cũng ôm nó và khóc Ánh mắt của nó lúc đó chẳng bao giờ mình quên được Sẽ không bao giờ tha thứ cho những con người như vậy
có nè. chó minh tên bun. lai phóc. lúc 2thang mấy. minh hay trở nó len nhà trọ(cho mẹ minh buon bán) nen nó qen. khi mẹ mk dắt xe ra nó chạy theo. vì bé quá mẹ mk k thấy.the là cán nó. từ dốc tren nhà xuong san.(2 bậc thềm). 4 chân chỏng nguoc len trời. mk khóc qa trui. tieng la của nó như xé tim mk. vì mk yeu nó lắm.cứ tuong nó chết. mẹ mình làm ướt đất rùi đặt nó lên đó. sống sót chi 5%. rui mk đưa nó đi thú y. ổng chít cho nó thuoc giam dau với thuoc hồi phục sức khỏe. đi 2 ông thú y. ong nao cung nói. nó k sống nổi. thế là khóc tại chổ. ai cũng nhin mk cười.co con chó thui mà.lam j khóc. 10ng đều nói hết 10ng. về vứt đi. sống k nổi đâu. lúc nay, mk thây nó cứng đơ. vua chở về vừa khóc. cứ lắc lư nó riết. rùi cái nó ngoe ngoe. nhưng rất yếu ớt. mk tin nó sẽ sống. ai nói mặc ai. 2 mắt nó đỏ như máu. nhin tội lắm. nó chỉ nằm im 1 chổ, lâu lâu la lên vài tiếng. mk cũng mua sữa với cháo đúc nó ăn. hên là nó cũng ăn một ít. và tuan nao cũng chít thuốc bổ trợ sức khỏe cho nó.cuoi cùng nó cug sống. ai cũng ngỡ ngàng hết. sau 1tháng điều trị. bắt đầu nó tập đi lại. nó còn qua nhỏ nen suc khoe rất yeu. thêm 1 tháng nua. nó mới đi lại bình thuong. nhung nó k thông minh như trk nua. nó sợ. cái j nó cũng sợ. dk 5,6 tháng j đấy. mk k mang về nha nữa. bỏ nó o lại trọ. ( vì nó thấy mk dọn hàng về là nó chui xuống giường k cho ai bắt hit) ai tới gan giuong là nó gầm gừ gê lắm. ba mk sợ nó cắn mk. nên để nó o đay. mọi chuyện trôi qa. đến khi. trọ kế bên. 2 vk ck cãi lộn. bà vợ bỏ di đau k pit. ong ck tuong bả qua trọ mk ngủ. tới đạp cửa rầm rầm nó chạy ra cắn chân ổng. ổng đạp nó. lúc sang mẹ mk lên. thấy cửa nát. con chó chạy vào bên góc tủ lanh. thấy mẹ mk nó sợ lắm. ( luc nay mk o tp nge mẹ kể lại), rùi mấy ng chứng kiến cảnh đó. kể lại mẹ mk. nge mẹ kể mà tức ói máu. từ tu đó. có tiếng đông lớn. nó sợ hãi nó chạy ra ngoài sân. nhung co cái . cả dãy trọ nó k sủa ai hít á. yêu cầu nó thấy ông đó. là nó sủa riết. ông đó quê mấy lần với nó lun. bây giờ cung hơn 1nam rui. h ẻm ú ù u. cưng lắm. mỗi lan di tp ve là nó cứ đi theo. đòi cưng riêt.
Nhà mình nuôi 1 con mèo đựctam thể rất đẹp. Vì thương nên ko ai muốn thiến nó cả. Ai cũng thương nó nên nó béo lăn quay. Ai ngờ đến mùa động đực nó bỏ nhà đi. Cả nhà ai cũng buồn. Sau 2 tháng lúc mình và em đang mở ảnh nó trong đt coi thì nó chạy về. Gầy và bẩn hơn xưa. Xúc động lắm. Ai ngờ ngủ ở nhà đc 1 buổi tối rồi đi biệt tích luôn. Đến h7 năm rồi vẫn ko thấy trở về