c/chuyencuaem.page
admin
2 năm trước
XIN LỖI ANH
Hình mô tả cho bài confession
XIN LỖI ANH Xin lỗi mọi người trước vì có lẽ cfs này có thể mang lại năng lượng tiêu cực, vì mình đang rất bế tắc, rất bế tắc Mình không biết đã có ai ở đây đang và đã trải qua cảm giác làm vợ của của 1 anh con một, thậm chí là cháu trai duy nhất trong một dòng họ chưa, mình thật sự quá vỡ mộng và suy sụp sau gần 4 năm kết hôn. Mình và chồng yêu nhau được hơn 2 năm thì quyết định ra bắt gia đình anh ấy, ngày mới về ra mắt mọi người rất quý mến mình, bố mẹ chồng và các cô chồng khen mình tháo vát ưa nhìn, rồi cũng rất nhanh, cuối 2016 là mình và chồng về chung một nhà. Mình biết là việc có cháu nối dõi là chuyện sớm muộn thôi nhưng không thể ngờ được mọi người giục nhiều như vậy, bữa cơm tối nào bố mẹ cũng nói đến chuyện con cô này cô kia có cháu rồi đấy, hai đứa thu xếp đi, đỉnh điểm là mấy bữa giỗ, các cô chồng đều chĩa mũi giáo về mình, phàn nàn lên xuống là sao cưới về lâu rồi không có cháu luôn đi, may lúc đó có chồng bênh vực bảo "Các cô để vợ cháu quen hết mặt họ hàng đã nào, con cái là cái trời ban, cứ để tự nhiên là tốt nhất ạ". Sau đó sang cuối 2017 thì vợ chồng mình mới bắt đầu quyết định sẽ có em bé, nhưng việc mang bầu không được thuận lời lắm dù mình với chồng cũng "thả" hết, không dùng biện pháp phòng ngừa gì, chồng thì luôn động viên nhưng hơn nửa năm tiếp theo vẫn khó khăn và cũng không thiếu những lời không hay đến tai mình, nào là "Con này không biết đẻ, Cưới xin không xem tuổi kĩ, có khi không hợp được con cái rồi,..." Thật sự mệt mỏi vô cùng, trong khi công việc cũng có quá nhiều áp lực, gia đình cũng đặt lên quá trời áp lực. 2018 là 1 năm kinh hoàng với mình, mình cũng mong có con lắm nhưng mọi nỗ lực toàn không có kết quả. Vợ chồng mình đi hết các bệnh viện sản và phòng khám nam khoa phụ khoa, tuyến giáp của mình hoạt động có vấn đề và cần điều trị, cứ nghĩ điều trị dần rồi mọi thứ sẽ ổn nhưng 2 năm ròng 2018 sang 2019 đều không khả quan được, sức khỏe thì bình thường nhưng việc thụ thai của mình lại khó khăn, mọi người không tưởng tượng được trong 3 năm đấy mình phải sống trong áp lực đè nặng từ gia đình chồng như thế nào đâu, có nhiều lần tan ca mình sợ hãi nghĩ đến chuyện về nhà, bố mẹ chồng hằn học khó chịu, chồng cũng mệt mỏi vì chịu đựng áp lực. Đợt dịch vừa rồi như 1 giọt nước tràn ly với chính mình và cuộc hôn nhân này, việc có con bây giờ là nghĩa vụ phải thực hiện, nên chuyện ân ái của mình và chồng cũng không còn nhiều cảm xúc nữa, mình thấy mệt mỏi và trầm cảm, chồng cũng không còn tha thiết ở nhà nữa, anh hay qua bên nhà anh họ mình, cũng là bạn và là người mai mối cho vợ chồng mình để chơi game và ngủ lại bên ấy luôn, thành ra mình cứ ở nhà 1 mình, chuẩn bị cơm nước cho bố mẹ chồng rồi lại lên phòng, thực sự đó là những chuỗi ngày như địa ngục. Và tháng trước, đúng sinh nhật mình, mình đã đề nghị với anh chuyện chia tay, anh hơi sock, hút hét nửa bao thuốc rồi hỏi mình "Em đã suy nghĩ kĩ chưa? Lời nói ra không rút lại được đâu", mình lặng im không đáp, rồi anh lại thở dài bỏ đi ra ngoài tận 2 ngày không về. Mình cũng khóc suốt 2 ngày đấy, lặng lẽ thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đơn ly hôn và những thủ tục cần thiết.. Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được mình thương anh nhiều như thế nào, nhưng mình cũng áp lực như thế nào, anh là cháu đích tôn duy nhất của dòng họ, mình muốn bên anh đến hết kiếp này nhưng mọi thứ khó khăn quá. Em mong anh sẽ sớm quên em và gần 6 năm bên nhau đi, sớm bắt đầu cuộc sống mới, mối quan hệ mới, ... một người vợ mới và sớm có cháu cho dòng họ nhà mình anh nhé.. Tha thứ cho sự hèn nhát của em, em không thể chịu đựng và bắt anh chịu đựng sự mệt mỏi này cùng em được, có lẽ hạnh phúc không mỉm cười với chúng mình rồi.