Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
#CFSTỔNGHỢP14_03_2018 Yêu là để tâm trạng trải dài những lời văn <3 https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/nhat-ky-thuy-tien.mZzJSPOgAnrO.html 1. Có
Hình mô tả cho bài confession
#CFSTỔNGHỢP14_03_2018 Yêu <a href="https://confession.vn/10441-a-fa-tu-trong-trung-thi-cho-moi-tinh-au-con-keo-dai-nhu-the-nay-ay-minh-bach-khoa-ban-nu-ay-la/" title="" alt=""></a> là để tâm trạng trải <a href="https://confession.vn/10445-khi-bo-me-lo-xa-khi-con-co-ban-than-khac-gioi-chuyen-la-nhu-nay-a-em-la-nu-k56-em-co-1-thang-b/" title="dài những" alt="dài những">dài những</a> lời văn <3 https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/nhat-ky-thuy-tien.mZzJSPOgAnrO.html 1. Có một thằng kia vì quyết tâm thay đổi ngoại hình nên đã đi gym. Nó đi chắc cũng gần 1 năm và nó thấy sự thay đổi rõ rệt về cơ thể nó nên nó thấy vui. Cũng nhờ đi gym mà nó gặp crush. Crush nó tuy thấp hơn nó nhưng hợp mẫu ng nó thích từ giọng nói, body đến cách đối xử. Crush nó làm tiếp tân ở phòng gym nó nên mỗi khi nó vào tập thì đều phải đăng nhập dấu vân tay và chỗ đó thì gần chỗ crush nó đứng. Crush luôn chào luôn như “hi, how are you doing?” “Welcome”... nhưng nó thì ko nói chỉ nhập dấu vân tay xong r vào tập. Nó cứ thế mà tiếp tục ngày qua ngày vì nó nghĩ là k nên yêu. Nó nghĩ yêu rồi lại bị đau như nó từng yêu 1 ng nào đó phương xa. Nó lúc trc mới phát hiện bản thân nó k thích gái là nó đã tự dằn vặt bản thân. Nó đôi lúc mỗi tối hay đi ra biển 1 mình để thở dài, để ngồi nghe sóng biển rồi nghĩ về 1 tương lai nào đó. Nhiều lúc nó tuyệt vọng vì cái suy nghĩ về giới tính của nó thì đôi lúc nó tự hại bản thân. Đi học năm 1 thì nó gặp đc 1 ng bạn tâm giao. Chị ấy vs nó rất thân vì chỉ rất tâm lý và hay tâm sự vs nó. Nó kể vs chị rất nhiều thứ mà cứ ngỡ như rằng nó đã cô đơn rất lâu. Nó cũng kể về crush cho chị ấy nghe. Chỉ cũng bảo hãy để con tim nó quyết định. Rồi 1 hôm, 12/11/2017, nó nhận đc tin nhắn “hey, remember me? It’s Tyler from 24hr Fitness. We worked out together the other day. I asked for your phone number but you didn’t give me so I pulled up your number from the member system. ” Lúc đó nó chỉ biết thốt lên trong tâm trí “Shit. Thôi xong”. Nhưng nó vẫn tl bthuong và crush rủ nó đi ăn vs đám bạn. Ăn xong thì mấy đứa bạn của crush về trc nên chỉ còn nó và crush. Crush bảo nó đi chung xe ra biển đốt lửa chơi. Đến nơi thì cả 2 ngồi trc cái bònires và nc. Nó thì ít nói còn crush thì nói nhiều lắm nhưng nó thích nghe nên chăm chú nghe crush nó nc. Đôi lúc nó cũng tl khi crush hỏi này nọ về học tập và cuộc sống cũng như cả love life. Rồi chợt crush nó im lặng một hồi cứ như là đang lấy can đảm. Crush nó hỏi nó “Would you give me a chance to be your boyfriend?” Nó chỉ biết đờ người ra vì nó k thể tin là điều nó muốn bao lâu nay có thể thành hiện thực nhưng có cái gì đó cản trở nó lại, cản trở con tim nó lại. Lý trí đã làm nó nói “You are a nice guy but sorry, I don’t date right now. I have my reason. Thanks for the dinner and everything. Can we go now?” Nó cũng k thể tin là nó có thể thốt ra đc những lời đó. Về đến nhà nó cảm ơn crush lần nữa và vào nhà. Từ trong nhà nhìn ra nó có thể thấy crush ngồi trong xe mắt nhìn thẳng thẩn thờ khoảng 5p rồi dụi mắt và quay xe đi. Nó biết là nó đã làm ng ta đau cũng như chính bản thân nó. Nhưng vì cái nỗi lo sợ bị bố mẹ phát hiện về nó nên đã tự hứa vs bản thân là đặt việc học vs sự nghiệp tương lai lên hàng đầu vì chỉ khi nó tự nuôi đc bản thân thì dù có bị đuổi ra khỏi nhà cũng k sao. Chứ còn chưa học xong, còn chưa đi làm rồi lỡ yêu rồi bị phát thì bị đuổi làm sao sống. Nó mệt mỏi. Dù ở vn hay đã qua mỹ thì nó vẫn vậy, đi học xong về nhà ăn rồi tối đi gym xong rồi ngủ rồi dậy học cứ vậy lặp lại. Lâu lâu thì bạn thân rủ đi chơi thì đi chứ nó đã quen cái kiểu khuôn khổ đc bố mẹ đặt ra. Từ lúc qua bên này đến giờ đa số nó ngồi ăn cơm 1 mình vì có ai ở nhà đâu. Chỉ 1 cái tin nhắn nhận lại từ crush sau khi crush nó rời đi “Good night.” Chỉ thế thôi nhưng rất đau 2. """Từ người yêu thành người yêu cũ, giờ lại thành bạn tình, nghe s mà oái oăn vãi, nhưng nó đang sảy ra với tôi và người """"bạn tình"""" của tôi Tôi và e ctay cũng khá lâu, do cả 2 ko đồng quan điểm và lại yêu xa, nhưng chúng tôi vẫn nt qua lại bth. Mấy ngày đổ lại, e nt vs tôi, nhắn tin là e đang có nhu cầu và muốn giải quyết, tôi cũng lâu chưa có mối quan hệ xác thịt với ai từ sau lần ctay đầy nước mắt với nyc của tôi. Tưởng là e nói giởn, tôi cũng hùa theo, lúc đầu cũng như chỉ muốn chọc quê e, vì tôi nghĩ cậu nhóc tôi từng yêu ngây thơ đang cố học theo để bằng ng khác. Nhưng sau đó tôi thấy mọi chuyện đã ko dừng lại là đùa giởn khi e gửi những tấm hình sex của e cho tôi, con thú trong ng tôi trỗi dậy, tôi hùa theo e và cũng gửi lại những tấm hình của tôi, tôi và e cũng đã hẹn lịch sẽ chịch nhau. Cả 2 cũng đã thống nhất sẽ coi nhau như bạn tình, tìm đến nhau lúc thèm muốn, sau đó thì bỏ đi. Thực có chút chạnh lòng, vì ng mình từng yêu từng theo đuổi nay lại như vậy. Hỏi dò thì có lẽ nguyên nhân của e khá giống tôi, là cả 2 đã mất niềm tin vào cái gọi là """"tình yêu đồng tính"""" sau khi đã bỏ cả tuổi thanh xuân để yêu hết 1 ng và rồi họ trả lại mình 1 nổi đau ko ai thấu. Trong e giờ chỉ có tình dục, tôi biết e đến với tôi chỉ để thoả mãn bản thân chưs chẳng yêu thương gì, tuy có hơi buồn nhưng chính tôi cũng muốn như vậy sau chuyện tình đầy cay đắng và nước mắt của tôi vs nyc. Và giờ, tôi đã ngộ ra rằng, có lẽ tình dục quan trọng hơn tình yêu đích thực, và cái gọi là tình yêu đã chết trong tôi và trong em. ĐAU (2/7/0)""" 3. """Chúng tôi đã từng rất hạnh phúc, đã từng khoe bạn bè rằng tao đã thoát ế có người yêu rồi nè, đã từng chụp ảnh post facebook về người giấu mặt. Nhưng hạnh phúc chưa kịp gì chúng tôi lại chia tay. Tôi và em quen nhau qua group gay 18+. Tôi vào kết bạn với em và quen nhau. Sau một thời gian tìm hiểu nhau chúng tôi quyết định yêu nhau. Em bị sốt tôi vội mua thuốc đến nhà, mua đồ cho ăn. Trong khoảng thời gian ấy tôi rất hạnh phúc và em cũng vậy. Chúng tôi thường hay nắm tay trên phố, ôm nhau khi chở đi dạo. Em thích nhảy nhạc dance cũng đi diễn, tôi tự hào về em. Nhưng dần dần tôi cảm thấy mình cô đơn mặc dù đang có em. Nhắn tin cho nhau tôi đều là người chủ động, có lần tôi thấy em thả thính trên page gay tôi cũng cho qua và không nói gì. Tôi cũng biết buồn chứ, buồn lắm. Có lẽ em quan tâm bên ngoài bạn bè nhiều hơn, cái tôi cần là sự quan tâm từ em nhưng tôi không thấy gì cả, tất cả từ tôi mà ra thôi. Một thời gian sau tôi thấy IG em ấy đăng những tấm ảnh mông, chụp chỉnh sửa gì đấy và đăng lên kèm theo hastag, nhiều ảnh sexy lắm. Xin lỗi tôi không thể chấp nhận được. Đi bên tôi mà em cứ nhắc đến người yêu cũ, tôi cực kỳ khó chịu nhưng không nói. Và tôi chủ động chia tay sau những việc trên. Tôi thấy chia tay là đúng, có lẽ em sẽ tìm người thíc hợp hơn tôi, chứ tôi không chấp nhận đăng ảnh mông, sexy lên IG. ? Tôi cũng biết buồn, những sẽ quên. Vội xoá vài ba tấm ảnh cùng em... tôi mệt!""" 4. """Hủy bỏ ước mơ trở thành một bác sĩ thú y để ở lại nơi có anh, cùng anh trải qua bao nhiêu nước mắt, em lau nước mắt cho anh, anh ôm lấy em """"đừng khóc nữa"""" gia đình anh kì thị, không ai chấp nhận anh, em cầm tay anh dắt anh qua bão tố, gia đình anh nguôi ngoai và chịu hiểu cho anh thêm một chút, yêu thương anh hơn xưa. Anh bỏ lại ước mơ phụ tùng ô tô để được học gần nhà em để được cùng nhau đi học, ta vì nhau mà hy sinh, a vì e mà chịu đựng tính cách ương bướng của em, em vì anh mà tha thứ lỗi lầm, ta cùng ăn, cùng cười, cùng nói với nhau những điều trong cổ tích, Ta hẹn ước trăm năm, ta mong ở một nhà, ta muốn có một đứa con ta mong ước nó trưởng thành trong vòng tay của mình, ta muốn có một ngôi nhà của 2 đứa, ước mơ một cung điện, cùng nhau mở quán ăn, anh làm đầu bếp em làm thu ngân (Nam Trung Sơn), ta muốn làm cùng nhau tất cả mọi việc trên đời chỉ cần em không muốn làm nữa thì anh cũng dừng lại, chỉ cần anh hy sinh vì em e sẽ ko thể quên. Em là một người ngang bướng, cứng đầu, vụng về, chẳng biết làm gì cả, em sống trong một gia đình không mấy là giàu, cũng ko thể gọi là nghèo. Anh là một người dịu dàng, rất hay cãi lại những lúc em bướng, anh giỏi nấu ăn, từ nhỏ đã tự lập, sống trong khó khăn. Ta gặp nhau từ khi phổ thông, Anh nói a yêu thầm em trong 3 năm qua kể từ khi em học lớp 10 , anh nói anh không mơ rằng được có em, nó quá xa vời. Nhưng không, duyên trời sắp đặt, trong lúc em thất tình năm 18t anh và em đã đến với nhau mặc kệ nghịch cảnh, anh nói anh không ngờ lại có được em, anh nói sẽ không bao giờ bỏ rơi em, anh nói sẽ ở bên cạnh em tới khi chết, rồi gia đình anh phản đối.Anh tuyệt vọng, em lại một lần nữa nắm chặt tay anh, kéo anh Lên từ cõi chết, anh nói em đã cho anh thêm một sinh mạng mới từ giờ anh sẽ sống vì em, anh kể nghe em nghe về cuộc sống, a đã từng nói lúc mới quen là """"em là một người vợ mà rất nhiều người muốn có, em xinh đẹp, thông minh, dễ thương, hiểu chuyện.... """" Ta cùng nhau trải qua những ngày tháng bình dị, quý giá, đáng trân trọng ấy,... Rồi duyên hết, nợ không còn, ta hiểu lầm nhau, hiểu lầm chồng chất hiểu lầm, ta mất lòng tin vào nhau, em tạm dừng cuộc tình, anh bắt đầu với người khác rồi em níu kéo anh trở lại, anh nhấn nút review ta lại bắt đầu, sau nhiều cãi vã ta không nói gì với nhau, anh ngủ với người khác để lại vết đỏ trên cổ mình, em hẹn gặp anh, anh không muốn gặp, anh sợ em thấy vết đỏ đó, nhưng anh chẳng biết là em đã thấy từ trước rồi. Em hỏi anh anh không trả lời, em hiểu anh tới nhường nào, cho dù anh không nói em cũng hiểu mà nhưng em muốn anh thành thật nói ra thôi, Anh dựng chuyện khác bắt cầu qua chuyện nọ tìm kiếm lỗi lầm của em, ép buộc em phải là người nói chia tay trước. E bảo """" chỉ cần anh cưới em, em sẽ mãi mãi ngoan ngoãn bên cạnh anh không bao giờ rời xa """" bởi vì em muốn ta sẽ mãi ở bên nhau nên mới ra điều kiện cưới em về, anh không đồng ý, em bảo đính hôn anh không chấp nhận, em bảo tổ chức buổi tiệc nhỏ để thông báo cho bạn bè anh và em biết là ta là của nhau, anh cũng không màng tới... """" anh muốn tiếp tục hay dừng lại, tiếp tục thì tổ chức tiệc thôi là được rồi """" anh nói qua chuyện khác Em nhớ hôm đó ta nói chuyện tiếp tục hay dừng lại từ 10h30 tới 00h15p vẫn chưa hết chuyện, từ đầu cho tới cuối câu chuyện em chỉ muốn hỏi anh là dừng lại hay tiếp tục anh luôn lãng tránh câu hỏi của em và bắt qua Chuyện khác cho tới cuối cùng anh buộc em nói ra câu chia tay, để rồi sau khi anh có bồ mới thì hãnh diện vỗ ngực nói câu quen thuộc """"từ trước đến giờ anh yêu người ta chỉ có người ta bỏ anh chứ anh không bỏ người ta em yên tâm """". Sau khi nói chia tay xong e ôm lấy người anh tựa vào vai anh hít mùi hương của anh, một mùi mà đối với em nó còn thích hơn cả một chai nước hoa đắt tiền, anh nói anh cũng rất thích mùi của em, ta ôm lấy nhau lần cuối, chỉ mình em khóc, a thì nói """"Anh không còn nước mắt để khóc nữa """" nhưng thật ra ai biết đó có phải là biện minh cho việc ko còn yêu em nữa Rồi cho đến hôm nay cuối ngày mùng một tết sau khi đi làm vất vã về cả người mệt mỏi ê ẩm Thi em biết được anh đi với người khác vào sáng sớm và tối đem giao thừa, anh cùng ngắm pháo hoa với họ, ngủ với họ, cho họ 1 vết đỏ trên cổ như anh đã từng làm với em, chở họ đi chơi tết :) :) :) anh không thể chạy tới chỗ làm, dắt em đi xem pháo hoa sao, từ nhỏ tới giờ em chưa từng thấy được anh lại thay em bằng một người khác Em biết là đã chia tay vài hôm rồi nhưng mà em còn rất ghen, em tổn thương nghiêm trọng, em nhìn thấy ảnh của anh và người đó tay em rung rẩy cả người không còn sức lực, em ngã quỵ xuống nền nhà nhặt lại chiếc điện thoại bị rớt, nhìn lại thật kỹ, đọc từng dòng bình luận, tất cả đều rất vui tươi như em chưa hề tồn tại :) em đã khóc, rất nhiều khóc nguyên một mùng 2 tết thậm chí không thể che đậy cảm xúc, nó tuông ra lúc em đang làm việc, lúc em nghĩ giải lao, lúc em sắp về, mọi người đều rất lo lắng, hỏi han em ngoại trừ anh chẳng biết em ra sao cả . Năm nay là năm đặc biệt nhất đối với em ở thời điểm hiện tại cho dù sau này có già đi nữa thì chắc em cũng chẳng quên được anh đâu Tôm à #GS""" 5. """Anh đã sống với nỗi cô đơn trong anh dường như quá lâu… Bờ sông đêm đó gió lùa vào mái tóc em bay phần phật. Những câu chuyện của tụi mình ngày càng khiến hai đứa xa nhau hơn. Anh không thế chấp bản thân mình cho em nữa. Anh đi đây. Khi ngồi nghe kể về hắn ta, như SooBin hát, “bằng ánh mắt lấp lánh” thì anh biết mãi mãi em không thể quên hắn được. 26 ngày em quen hắn như định mệnh 2 người sinh ra là của nhau, để cùng nhau tận hưởng bao niềm vui, chia ngọt sẻ bùi, và anh, anh chỉ lẻ loi đứng bên lề bao cuộc hoan lạc của em, nhìn thời gian tàn phai mà không thể níu giữ được gì cho riêng mình. Anh đã chịu đựng thế chấp mình cho em, thay cho Ph. – người đến trước anh, và giờ anh sẽ phải tiếp tục ẩn mình cho L. – người đến sau nữa hay sao cho em vừa lòng? Anh đâu phải sinh ra để thay-thế cho ai cho em? Những lời em nói cứ cắt vào lòng anh một nhát, xát lên đó một lớp muối mặn, một lớp gừng cay. Anh héo hon cả lòng dạ khi tuổi thanh xuân anh yêu đơn phương một người một em mà chỉ có thể thu lại thân xác mình điêu tàn sau đó không hơn không kém. Vạn nhất một lần nữa em nói thích anh, như một phép màu cứu rỗi anh từ vực sâu đầy ngoài nghi và tăm tối của giới này. Và vạn nhất một lần nữa em giết anh bằng giữa muôn trùng suy nghĩ của trái tim em chỉ hướng về hắn ta. Lòng anh muốn chết đi mà lòng không bao giờ muốn đầu thai để yêu lại ai lần nữa. Anh suốt một thời thanh xuân mình để đơn phương hết lòng hết dạ với một kẻ là em, không thể nào cho anh một vị trí xứng đáng, một tình yêu chân thành và duy nhất. Ph – anh – L , anh bị kẹt giữa 2 con người tầm thường nhưng quảng đại vô cùng trong trái tim nhỏ bé của em. Anh như cái xác sống ở bên em vậy, được mất vô định, bàng bạc hoàn toàn trong trí nhớ và là hình ảnh yếu ớt mỏng giòn chẳng đáng gì để em lưu tâm và day dứt. 14/2, 29 tết. Anh đi đây. Bỏ em lại bờ sông, ai cũng nói anh ác. Uhm, thôi để anh gánh luôn tiếng ác cuối cùng giùm cho em, là anh bỏ rơi em, làm e buồn. Hãy, gom hết tất cả giận hờn, bẽ bạc, ý ác để cho anh, vì anh sẽ yêu em lần cuối cùng, em không thấy anh tội lắm sao? Em không thấy tất cả nỗi đau sao? Anh-chịu-cho-em… TKT - Em thân ái… """ 6. """Mồng 1 Tết, bước sang năm mới! Mồng 1 Tết, cũng chính là ngày sinh nhật của mình tròn 24 tuổi, mình muốn chia sẽ với các bạn về câu chuyện của mình, không biết có được các Admin đăng bài không nhưng mình cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn vì đã nói lên những gì trong lòng. Mình đã giữ hình bóng của nó (anh) trong lòng mình hơn 5 năm rồi kể từ khi chia tay. Chuyện của mình và nó tan vỡ nguyên nhân chính cũng vì áp lực từ xã hội mọi người ạ. Quen và yêu nhau từ giữa năm học chung lớp 10 đến giữa năm lớp 12 thì nó quen 1 người bạn nữ khác (mình, nó học chung từ lớp 10 tới 12, còn bạn nữ thì từ lớp khác chuyển qua do năm lớp 12 nhà trường sắp lại lớp). Nguyên nhân cũng hài lắm các bạn. Họp phụ huynh Cô chủ nhiệm bán vốn với với phụ huynh của 2 nhỏ bạn mình là 2 đứa bị ô môi (vì 2 bạn này vào lớp sống thật với giới tính nên mọi người đều biết). 2 bạn cũng bị 1 trận từ gia đình. Mình với nó thì quen nhau nhưng kín nên bên ngoài nhìn vào thì cũng chỉ nghĩ là 2 thằng bạn thân thôi nên Cô không biết chứ không cũng có kết cục tương tự rồi. Ở quê mình (ĐH, Long An) mọi người rất là kỳ thị, phải nói là cực kỳ kỳ thị luôn. Sau đó nó sợ chuyện của 2 đứa bị Cô biết nên nó chia tay mình, chấp nhận quen con gái. Nhà nó có 2 anh em, nó và em gái nó. Cô chủ nhiệm lại là người quen của Ba nó, nhà cũng gần nhà nó. Ừ! Thế là chia tay, mình như rơi xuống vực sâu. Mất tập trung, việc học sa sút, từ giỏi rớt xuống còn trung bình. Tệ hơn nữa là rớt cả đại học ngành mình yêu thích. Lúc đó cả thế giới như sụp đỗ trước mắt mình. Nhiều lần mình còn nghĩ quẩn, nhưng nghĩ lại việc Ba Mẹ mình lam lũ vất vả nuôi mình ăn học mà mình làm vậy thì rất bất hiếu. Cuối cùng mình cũng cố gắng gượng dậy. Mình rẻ sang 1 hướng đi khác, học NV2 ngành Anh (ngành mình thích là HQ học). Lên SG học nên tốn rất nhiều chi phí, Ba Mẹ mình làm nông nữa nên thời SV mình chỉ biết cắm đầu học vì sợ rớt môn, ngoài chuyên ngành thì mình còn học song song 한국말 với 汉文 nữa (vì mình muốn giết thời gian để không phải nghĩ về những chuyện buồn), thời gian rãnh của mình thì mình đi làm thêm để có thêm thu nhập. Từ lúc chia tay, mình cũng thay đổi, không còn hoạt bát như xưa mà lại ít nói, sống nội tâm. Quãng thời gian SV của mình cứ thế trôi qua, rồi mình tốt nghiệp, xin được công việc ổn định. Mình cũng đã làm được những mục tiêu mình tự đưa ra cho bản thân riêng có 1 điều mình không làm được là vứt hình bóng nó ra khỏi não mình. Mình đau khổ lắm các bạn, có ai như mình không? Đêm 29 tết tối ngủ mơ thấy nó dựa đầu vào vai mình, tĩnh dậy không thấy đâu nước mắt lại rơi. Mặc dù chỉ là mơ nhưng mình thấy hạnh phúc lắm, muốn cảnh tượng đó dừng lại mãi như vậy, hạnh phúc và bình yên lắm! Có phải mình thật ngu ngốc và mê muội quá đúng không? Câu nói của nó mà mình chẳng bao giờ quên được là """"Anh yêu em 200%, anh hứa sau này anh sẽ luôn ở bên cạnh em"""". Hận vì nó đã không thực hiện lời hứa. Hận bản thân vì không thể quên được nó. Nhưng vẫn luôn mong nó sống thật vui vẻ và hạnh phúc với quyết định của nó.""" 7. """Hôm nay tự nhiên buồn nên muốn tâm sự mỏng với các admin và các đồng dâm :”(. Nói trước khi đọc mọi người sẽ thấy ức chế về độ ngu của em nhưng xin ném đá nhẹ ạ :( hơi dài nên ai chịu khó đọc hết em xin cảm ơn ạ Chuyện là 2 tháng trước em có quen một anh trên Tinder, nó lớn hơn em 5 tuổi (em gọi là nó vì 2 đứa nói chuyện với nhau cũng toàn xưng mày tao :v ). Lúc ban đầu thì vui lắm, hai đứa nhắn tin mà thính thì cứ bay ngập mặt muốn sặc máu cái messenger, phải nói là thính ghê gớm luôn ấy ạ. Em thì kiểu nhạy cảm, không chống đỡ được những trận thính liên hoàn của nó nên đổ nó. 2 đứa quen nhau được 5 ngày thế là nó đòi chat *** với nhau, nhưng em không chịu. Lúc đầu nó đòi dừng mối quan hệ này lại nhưng cuối cùng nó cũng chịu đợi, ai dè được khoảng 2 tuần là em đành chiều ý nó (tại em thương nó thật ạ). Một hôm nó gửi hình chai nước nó thích uống mà không biết kiếm ở đâu, nó biết ở sg có nhưng lười đi mua, thế là em xách đít đi ord cho nó 6 chai trên shoppee (cũng tốn kha khá). Lúc đó gửi em có ghi kèm theo 1 mẫu giấy, nó bảo nó đọc hạnh phúc lắm làm em cũng vui lây suốt mấy ngày :v. Sau đó vẫn nói chuyện bình thường, em khoe nó cái vòng mới mua, nó khen đẹp rồi cũng hỏi shop bán. Thế là một lần nữa em lại xách đít ord cái vòng tuốt ngoài Hà Nội về rồi gửi tặng nó. À hai đứa quen xa, cách mấy trăm cây số lận. Tại em nghĩ đơn giản như này, em yêu ai đó thì em chỉ muốn người đó được vui, người đó chỉ việc yêu em thôi. Em thấy nó thích, nó vui là em vui rồi. Vì quan hệ 2 đứa chỉ có những dòng tin nhắn, chưa từng, quen xa như vậy em nghĩ nó cũng thiệt thòi nên cố gắng làm cho nó vui Chuẩn bị vào đoạn ngu thứ 3 của em =)). Hôm ấy đi du lịch, lúc về có đi ngang sg thế là em đánh liều nói dối gia đình để được vào sg. Lần đó nhém bị đuổi ra khỏi nhà mọi người ạ :(( sợ vãi luôn ấy. Em tính bất ngờ nó sang thẳng nhà nó luôn. But hôm đó nó bảo nó không có nhà, nó đi với bạn tới tối. Kế hoạch đổ vỡ thế nên em đành nói thẳng với nó, hi vọng nó giành ra được một chút thời gian để gặp em. Câu trả lời của nó là “t hẹn đi với bạn rồi, không thay đổi được”. Lúc đó em cũng hơi giận, nhưng nghĩ lại cũng lỗi do em không báo trước nên không trách nó. Thế là tối đó em lang thang khắp Sài Gòn một thân một mình. Lúc chuẩn bị về nhà nghỉ thì nó nhắn kêu ra bến xe gặp đi, bạn nó rủ nên nó về quê luôn. Thế là em đi vào Mall mua cho nó mấy cái bánh với mấy chai nước nó thích vì em sợ lên xe nó đói :v. Sau đó em bắt Uber ra bến xe đợi nó, hai đứa gặp mặt nhau lần đầu, em đưa đồ ăn cho nó, nói chuyện được tầm 30 phút rồi nó lên xe. Lúc đó em nghĩ “gặp được nó là quá đủ rồi, xem như mình liều cũng đáng”. Hôm sau em bắt xe về nhà đối diện với giông tố =))) Sau đợt đó 2 đứa vẫn nhắn tin bình thường. Nhưng tin nhắn cứ thưa dần thưa dần, em cứ nhắn nhưng nó chả buồn bấm vào xem. Nó bảo “t không rảnh mà trả lời tin nhắn m cả ngày”. Lúc đó em cũng chả trách nó, chỉ trách em nhạy cảm quá, chắc nó bận thật nên không trả lời. Nói thật với mọi người nó cứ up Story trên insta liên tục nhưng không thèm xem tin nhắn của em, cảm giác nó ngứa ngáy khó chịu lắm ạ, kiểu như mình không quan trọng để nó bỏ tí thời gian rep tin nhắn ấy. Quen xa nên đối với em những dòng tin nhắn là cách duy nhất để mối quan hệ này tiếp tục. Ngày nào cũng thế “m ăn gì chưa”, “pha sữa uống chưa”, “khuya rồi ngủ sớm đi”, ngày nào em cũng hỏi câu như này, quen xa chả có gì để hỏi thăm ngoài những câu này thực sự. Cho đến một hôm nó bảo “T lớn rồi t tự lo được”. Lúc đó em cũng chỉ nghĩ “Ừ mình làm phiền nó thật”, nhưng mà thật sự chỉ có thể quan tâm nó như vậy thôi à :(( thật sự không có cách nào vì quá xa. Thế là từ hôm đấy em cũng không nt hỏi thăm nó nữa, nó cũng không chủ động bắt chuyện trước, số lượng tin nhắn cũng thưa dần thưa dần. Em muốn nhắn với nó rất nhiều, rất rất nhiều nhưng khi nghĩ đến cảnh nó không thèm seen rồi tự buồn nên em type rồi xoá cả chục lần. Cứ như vậy cả tuần, một hôm em hỏi nó “Chán nhau rồi đúng không” “Bình thường” “Nhưng t không thấy như vậy” “Thì đó là chuyện của m” - lúc đọc câu này em sốc thật sự, khác hẳn con người em quen 2 tháng trước Em hỏi nó “Vậy m có muốn tiếp tục không? Nếu không thì dừng lại?” “Ok nếu m muốn vậy. Mà m đã nói như vậy thì dừng đi” Khóc, em khóc nhiều lắm. Cảm thấy thời gian qua hình như chỉ có em yêu nó, còn đối với nó chắc em chỉ là một thằng trên mức bạn, nó chả buồn hỏi “Tại sao?” nữa mà ? Sau đó nó đổ tất cả là do em nhạy cảm này nọ, nó chả làm gì cả, nó nói chia tay cũng do em đề nghị. Đúng là do em đề nghị nhưng em chả hề muốn một tí nào, vì em yêu nó thật sự, em nghiêm túc với mối quan hệ này. Nó hỏi em muốn tiếp tục làn bạn hay không thì em bảo làm bạn cũng được (vì em nghĩ chia tay đâu nhất thiết phải cạch mặt nhau). Hôm đó là trước valentine 1 tuần... Sau đó tụi em vẫn nhắn tin nhau bình thường như bạn bè, nói chuyện phiếm blabla. Nhưng em rep ít nhiệt tình hơn và cũng không dài như hồi trước. Đến hôm valentine nó đăng ảnh nó với một thằng, em hỏi thì nó bảo là bồ nó, lúc đó em rơi nước mắt nhưng mà vẫn chọc nó này nọ (vì em còn thương nó nhiều lắm). Cảm giác mình cố làm vì nó rất nhiều, đánh đổi rất nhiều thứ vì nó nhưng nó vẫn chưa hề thừa nhận mối quan hệ với em trước người khác. Và chỉ một thằng làm bánh cho nó ăn thôi thế là nó đưa cả ảnh chúc mừng valentine của 2 đứa?? Cảm giác ấy yomost lắm ạ, đúng nghĩa vừa khóc vừa cười ấy. Khóc vì đau còn cười vì thấy bản thân quá ngu ngốc làm mọi thứ cho nó. Sau đó em rep nó không thèm seen. Đến khi nó nhắn lại em chưa kịp xem thì nó block em, trước khi block nó nhắn “không muốn nói chuyện thì thôi, xem như t với m chưa từng nói chuyện nhé”. Wtf? Em chỉ chưa xem tin nhắn nó 3 tiếng thôi mà???? Trong khi nó éo seen tin nhắn em mấy ngày trời. Và mọi người biết không, lúc nó block em là vào 00:17 mồng 1 Tết Mậu Tuất ạ ? Em thừa nhận em quá ngu trong mối quan hệ này, em quá luỵ nó để rồi tự đau khổ. Với nó em đã làm hết sức để cho nó vui rồi, tiền bạc đổ ra cũng không ít đối với một đứa học 12 như em. Yêu nó em chỉ cần nó yêu em, mọi thứ em đều làm vì nó. Thế lại thua một thằng làm bánh cho nó ăn, chưa bao giờ nó cho em một danh phận nào cả, ngay cả 2 chữ “bạn trai” cũng chưa từng...Nói thật là nó chưa bao giờ hỏi em “Đang làm gì” hay “Em ăn gì chưa”, chưa bao giờ dù chỉ 1 lần! Em yêu nó là thật, tiếc là nó chẳng yêu em... Nhưng mà, em đã từng rất rất yêu anh. Đối với những điều đã qua em sẽ xem như là 1 kỉ niệm dù không đẹp, cất vào một góc nào đó và tập dần cách quên anh, thoát khỏi những suy nghĩ nhớ về anh...Tạm biệt!""" 8. """4 giờ 40 phút sáng Giờ này năm truớc mình còn trong vòng tay nhau trên cái đảo nhỏ đó..Giờ này những ngày của 6 tháng trước em vẫn nằm khóc. Giờ này bỗng dưng em lại nhớ anh khó tả. Hôm nay anh vẫn đi như mọi năm. Nhưng mà người đi cùng anh không còn là em. Là người khác rồi ... ! Anh. Chỉ em đi. Cách mà anh quên em đó. Em muốn quên tất cả về anh. Quên luôn cả quá khứ đẹp thiệt đẹp của em có anh trong đó cũng không sao. Em không muốn nhớ nữa đâu. Không dám cất giữ nó như em đã nói với anh hồi 6 tháng trước nữa đâu. Lòng em bây giờ khó chịu quá.""" 9. """Chào các Admin và mọi người. Đầu tiên Xin chúc mừng năm mới mọi người! Giờ thì mình xin tâm sự đầu năm vài lời... Mình với nó mới làm quen được mấy ngày thôi, nhưng phải nói là như sét ái tình ấy, mình thấy tim loạn nhịp vì nó lắm. Nó là cường thụ, trạc tuổi mình. Phải nói rằng rung động của mình với nó chẳng khác gì rung động của mối tình đầu đời vậy, rất tự nhiên, rất hồi hộp bồn chồn và thật đẹp. Mình chỉ muốn được ôm nó và cả thế giới của nó trong vòng tay mình vậy. Rõ ràng nó cảm nhận được cảm xúc từ mình, nhưng nó đã rào trước với mình rằng nó chưa muốn yêu lúc này. Nó muốn làm được thật nhiều tiền và thứ quan trọng nhất với nó lúc này là tiền. Và nếu mình tỏ tình với nó, nó sẽ “bơ” mình ngay. Nghe thật đau nhỉ!?!?!? Yêu mà không được nói, không dám nói vì chỉ sợ không còn được nói chuyện với nó nữa! Mình quen nó từ group của Page nên chắc nó sẽ đọc được confession này! Dù gì đi nữa tao vẫn muốn nói “Tnml” - mày đã dịch ra chưa? Tao vẫn chưa tỏ tình với mày nhé, nên mày méo được bơ tao! - Trai 22t ngỡ như mới yêu lần đầu -""" 10. Em có một câu chuyện muốn chia sẽ nói đúng hơn là em chỉ muốn nói ra cho vơi bớt lòng em thôi.em la người năm còn anh là người bắc.tình cờ quen nhau trong buổi tất niên cty.sau đó 2 đứa bắt đầu hẹn hò nhưng chưa bao giờ anh mở lời cho mối quan hệ của chúng em.nhưng chúng em đã sống với nhau hạnh phúc trong hơn 2 năm.Rồi chuyện gì tới cũng tới.em có linh cảm không tốt nên đã hỏi ảnh chuyện vợ con.thì ảnh trả lời e ảnh không thể làm buồn lòng cha mẹ và sự kỳ vọng của nhà nội.và a quyết định trở về quê làm việc.chấm dứt mối quan hệ với em.dù em đã biết trước ngày này sẽ tới.nhưng em thật sự rất đau lòng và hụt hẫn.nhưng em không trách anh vì em biết anh cũng buồn và chỉ muốn làm tròn chữ hiếu.nhưng có cố dặn lòng thế nào cũng không thoát khỏi suy nghĩ là em đã bị vứt bỏ.em gần như suy sụp hoàn toàn.không biết phải tiếp tục đứng lên như thế nào.đã tìm đủ mọi cách để ở bên cạnh anh.nhưng cuối cùng chỉ là vô vọng.nếu bài em được duyệt thì xin hãy chỉ cho em biết em phải làm sao đây....em còn yêu anh ấy rất nhiều ----------------------------------- -3T-