Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/nkptholo
admin
4 năm trước
#cfs_8711 Thân gửi 12E4- cơ sở 3B - niên khoá 2016-2017! 3g01’ Đêm nay, nằm
Hình mô tả cho bài confession
#cfs_8711 Thân gửi 12E4- cơ sở 3B - niên khoá 2016-2017! 3g01’ Đêm nay, nằm nhìn lại những bức ảnh của cách đây 1 năm về trước , những kí ức <a href="https://confession.vn/12381-ban-gai-em-la-k59-neu-chuyen-cung-khong-co-gi-ngoai-viec-ngay-hom-qua-cai-anh-loc-ham-gi-ay-co/" title="ấy lại" alt="ấy lại">ấy lại</a> ùa về . . . , tôi nhớ lớp , nhớ 2 “ người cha” , thầy cô, nhớ bạn bè , nhớ tất cả nơi đây ! Đáng lẽ những dòng chia sẻ này tôi phải giấu trong bản thân mình , lúc lại muốn được ôn lại kí ức , lúc lại “ ích kỷ” muốn giữ riêng mình. . . Thời gian qua , một câu chuyện “buồn” xảy ra nơi mà cho chúng ta được gọi là “ nhà “ - là “ gia đình “ đọc những bài báo “ phiến diện “ , tôi nghĩ chính những người con Nguyễn Khuyến chúng ta “ đau “ hơn ai hết nhĩ?! - tạm gác lại những chuyện đã qua , hãy xếp lại nó vào quá khứ , quá khứ rồi thì cho nó ngủ yên. . . Mọi người bảo với tôi rằng “ ra NK rồi , không còn thấy “ tôi ” nữa, tôi đã quên E4 rôi?” - Đúng ! Mọi người không còn thấy tớ nữa , nhưng tớ vẫn dõi theo tất cả mọi người , nhiều lúc tớ lướt facebook , nhìn thấy những hình ảnh các bạn đi chơi cùng nhau , tớ rất vui , rất vui vì có người bảo rằng “ lúc còn học Phổ thông hề non hẹn ước nhưng ra trường rồi chẳng còn ai liên lạc với nhau “ - nhưng không , điều đó sẽ không bao giờ tồn tại trong lớp của chúng tui - 12E4, và tớ thầm ước rằng , giá như trong những bức ảnh đó có tớ . Tớ thành gửi lời xin lỗi với tất cả mọi người , có lẽ, tất cả mọi người trong lớp đều nghĩ tớ quên lớp rồi , nhưng không đâu ... hình ảnh về 2 người ba , về những lần giận dỗi , về những bài học, về nụ cười , những giọt nước mắt , những cái ôm chia tay , tất cả... tất cả mọi thứ đều trong tớ. . . Nhưng .... một chuyện đã xảy ra với tớ sau quãng thời gian rời “gia đình” NK, đó là liên tiếp những lần nhập viện , những lần xét nghiệm nhưng không hiểu vì sao tớ lại như vậy , và cuối cùng tớ được chuẩn đoán mắc bệnh “ trầm cảm “ , và kèm theo đó là những căn bệnh bị ảnh hưởng. Tớ luôn hỏi là tại sao ?! Tại sao rời “ gia đình “ ấy , tớ lại “ yếu đuối” đến thế ?! Giờ đây chọn lựa con đường cho bước ngoặc tương lai của mình, không còn ba Nhân và ba Vũ “ cân nhắc “ . Những lúc ốm , lúc bệnh , một mình chống trọi lại với nó, cũng chẳng còn những lời động viên , những lời hỏi thăm từ hai ba hay từ bạn bè . Ba Nhân ơi , con nhớ , con nhớ lắm và thương lắm những gì ba đã dành cho con , dù không trực tiếp thể hiện , nhưng con hiểu được sự bao dung , sự quan tâm , tình cảm của ba dành cho tụi con. Những ngày gần thi, sự quan tâm ân cần ấy, sự lo âu của ba làm chúng ta càng làm chúng con thêm cố gắng . Có những hôm , con phải nghĩ học vào buổi tối thường xuyên vì sức khoẻ, nhưng ba luôn dành cho con những sự quan tâm bằng cả tấm lòng của một người lái đò, của một người cha. KL! bà còn nhớ ngày thi không , ba Nhân bảo bà ra xem tui ra sao rồi không ?! Con thương ba - thương ba nhiều lắm ba Nhân ! Con cũng chẳng hiểu vì sao , mỗi lần con muốn nói với ba điều đó , tim con đập rất nhanh và như muốn “ rớt ra ngoài “ , mắt con bắt đầu rưng rưng . Và ba ơi , những lúc con thấp nhất lớp, con “ thèm “ được ba la ! Nhiều lúc con muốn nói với ba rằng , “ ba ơi , sao ba không la con, ba bỏ con rồi sao ?!“ , con còn bảo với mấy bạn rằng , “ thầy Nhân bó tay tao rồi , hết quan tâm t rồi “ , nhưng dần về sau con đã hiểu được lí do ! Ba Vũ, có lẽ con là người được ba “ cưng” nhất nhỉ?! Con và các bạn cần gì ba đều sẵn sàng. Con nhớ lắm cái ngày đi thi ấy , hai ba đã chuẩn bị cho con từng thứ một , ba Nhân chuẩn bị từng viên thuốc dặn dò sốt uống viên nào , đau bụng uống viên nào , ba Vũ ba Nhân thì chẳng còn quan trọng giấc ngủ mình được ngon hay không , vào ngủ ở lớp cùng các bạn nam... Ba mẹ chúng con , lo một người con, có lẽ đã rất vất vả nhường nào. Còn ở 2 ba đó là trách nhiệm , là áp lực, là sự tận tuỵ gấp 42 lần ba nhĩ?! Chắc “gia đình” mình còn nhớ , câu nói mà ba Nhân đã làm mọi suy nghĩ của mình thay đổi “ Năm nay lớp mình như vậy , là thất bại lớn của thầy “ . Là tớ, tớ đã nói với thầy , một lần nữa tớ xin lỗi với tất cả mọi người vì đã không thể dung hoà, và làm trọn trách nhiệm của bản thân , khi ấy , trong đầu tớ nghĩ, còn vài ngày nữa thôi , mọi người đã xa nhau rồi, tớ không thể nhìn mọi ngưoi rời xa ngôi nhà này mà “ giọt nước chia ly “ , tớ đành nói với thầy , nhưng ..... những ngày sau đó , những cuộc vui không tưởng , tớ “xách” lương thực “chu cấp” nặng “ gần chết” mà chẳng thấy mệt , thiệt tình là vậy , vui lắm cơ, tớ thề , nhìn các cậu vui , trong lòng tớ cảm thấy thật mãn nguyện , tớ thề! Chắc có lẽ tớ là đứa được “ưu tiên” chuyển chỗ nhiều nhất trong lớp :)) trong lớp chắc có lẽ tớ đã ngồi đủ phía trong lớp, ngoài hành lang cũng có tớ . . Tớ nhớ lắm , nhớ những lần chỉ KL cách “ngủ trong lớp không bị bắt “ ; nhớ những lần để tóc ướt đi học bị cô Đan Thanh la ; nhớ những lần đi học muộn gần như là chót lớp; nhớ những lần mang thức ăn đầy cặp rồi vào cùng nhau chia ; nhớ nhung lần không học ngồi “giảng đạo “ thế là có tên “ bồ tát sống “ của KP dành cho; những lần chẳng biết vì sao lại giận hờn NL và KL, đi ăn 1minh , ngủ 1minh ; nhớ mang ly càphe nhỏ xíu vào mà GN , TT cùng uống; nhớ sinh nhật mỗi tháng ai cũng hỏi tớ tháng này tặng gì ; nhớ những lần lên bảng viết bài cho các bạn, không cần ohari viết bài vào vở :)) , nhớ lắm những lần được đi mua thức ăn cho các bạn , nhớ lắm những lần các bạn viết note bảo mua mà tớ quên , thế là tớ hẹn n lần ; và nhớ cái vai diễn Mị lắm ; và tớ nhớ những ngày cuối cùng , đó thật sự là một gia đình trọn vẹn , ba Nhân ba Vũ đặt thức ăn , đặt sinh tố, canh đến giờ đi lấy cho tụi mình , có hôm thầy Q tắt đèn rồi , mà ba Nhân vẫn cho tụi mình cùng chơi với <a href="https://confession.vn/13639-qua-valentine-laoi-banh-chung-can-gio-va-lo-hanh-muoi-thoi-cung/" title="nhau " alt="nhau ">nhau </a>, cùng reo hò , nhảy múa và nhớ <a href="https://confession.vn/khi-ban-ay-ve-ngo-nay-lam-dau-dang-dap-cung-xinh-xan-nho-nhan-khi-ban/" title="cái bài" alt="cái bài">cái bài</a> hát “ tình cha” ba Nhân nhỉ?!.... kỉ niệm nơi đây làm sao tớ kể hết ! Con thành xin lỗi hai người ba thân thương của con , chưa một lần con nói lên lời xin lỗi và lời cảm ơn chân thành. Ba Nhân , ba Vũ , con muốn về thăm hai ba , con muốn được nói lên lời xin lỗi vì đã không tròn trách nhiệm, để được nói lên lời cảm ơn vì chặn đường vừa qua - nhưng có lẽ , điều ba mong muốn nhất là được thấy chúng con được trưởng thành , con sẽ quay về , khi con trưởng thành , hai ba đợi con nhé ! Thanh xuân và tuổi trẻ tớ có lẽ đẹp nhất là những khoảng khắc này , tớ xin lỗi tất cả vì những gì tớ chưa thể , cảm ơn moi người đã cung tớ xây nên thanh xuân thật đẹp , tớ sẽ gặp lại các bạn , nhất định !!! KL và NL ơi , tui xin lỗi 2 bà nhiều nhất đấy , nhất là NL , hì hì , đúng là cái tuổi học trò 2 bà hen . MA ơi , tui còn nợ bà cái máy tính chưa trả ? ĐT và PT ơi , chắc có lẽ 2 ông đã hiểu được tui rồi chứ , đã hiểu được tui vì sao đã như vậy rồi chứ , đừng buồn tui nữa nhé . TT, GN , VD , NQ , TL tui vẫn là tui thôi , suy nghĩ vớ vẩn thế ! KN , H.N , KL , NL , MT , TV , NH , NA , KO , MA , TN , TN , T , HĐ những cô “hotgirl” xinh đẹp cố gắng lên nhé , dẫu biết rằng phía trước là chông gai , nhưng đừng nản chí , không thử thì làm sao biết thành công hay thất bại; mấy “ ông cụ “ còn lại , sau này sẽ trở thành những ông đốc nhé ! Nguyễn Khuyến - Tôi thương tất cả mọi người nơi đây !