Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/nkptholo
admin
4 năm trước
#cfs_8700 "26/06/2018. Một buổi chiều mưa. Lớp 12D_ Xe đưa xe đón, người đến người
Hình mô tả cho bài confession
#cfs_8700 "26/06/2018. Một <a href="https://confession.vn/10502-chia-tay-nguoi-yeu-vi-bo-me-nguoi-yeu-co-mot-quan-iem-rat-la-oi-chuyen-la-the-nay-hom-nay-i-th/" title=" buổi" alt=" buổi"> buổi</a> chiều mưa. Lớp 12D_ Xe đưa xe đón, người đến người đi. Khung cảnh ấy, quá đỗi buồn bã, quá đỗi ảm đạm… Hôm nay tôi chính thức cởi bỏ danh hiệu học sinh, tâm trạng… thật không thể gói gọn trong vài từ. Nhìn xung quanh bạn bè mỗi người mỗi xúc cảm, tất bật dọn dẹp sách vở để có thể nhanh chóng về nhà. Chỉ có thầy tôi ân cần đến bên vỗ vai từng đứa và từ tốn giúp chúng tôi dọn dẹp. Thầy không hề hỏi han gì đến bài thi, nhưng hành động của thầy vượt lên tất cả mọi lời động viên và sự tin tưởng mà một người thầy có thể dành cho học sinh của mình… Nguyễn Khuyến thật ra không có lấy một buổi chia tay đúng nghĩa để chúng tôi có thể ôm nhau khóc ầm lên bất chấp giới tính và quan hệ. Chúng tôi chỉ có một buổi lễ ra quân thật hoành tráng và vài ngày thư giãn trước khi đối mặt với kì thi mang tính quyết định cả 12 năm đèn sách. Vậy cho nên, đọng lại trong tôi chỉ toàn là những nụ cười vì không còn phải kiểm tra đột xuất, không <a href="https://confession.vn/13810-viet-gui-cho-em-nguoi-con-gai-tung-la-tat-ca-chao-moi-nguoi-minh/" title="còn ép" alt="còn ép">còn ép</a> buộc học hành, chỉ có những ngày chuyền tay nhau quyển lưu bút và một cuộc sống nội trú như bậc đế vương. Nhưng, cũng chính vì vậy mà lòng lại càng buồn hơn. Buồn hơn khi bây giờ nhớ lại ngày thi cuối cùng, khi lớp học chỉ còn lác đác vài đứa, mới chợt nhận ra ngày cuối cùng lớp chúng ta đông đủ đã trôi qua rồi. Ngẫm lại càng thấy Nguyễn Khuyến thật sự rất khác biệt, khác từ cái mác nhà tù. Giờ hết hạn vẫn muốn quay lại. Thủ Đức, 27/08/2018 Viết cho một ngày nhớ trường."