Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/nkptholo
admin
4 năm trước
#cfs_8694 "GIÁ MÀ CHÚNG TA GẶP NHAU Ở THỜI ĐIỂM KHÁC... Tôi và cậu gặp
Hình mô tả cho bài confession
#cfs_8694 "GIÁ MÀ CHÚNG TA GẶP NHAU Ở THỜI ĐIỂM KHÁC... Tôi và cậu gặp nhau tại bảng <a href="https://confession.vn/13596-nam-inh-dau-voi-cac-ban-the-nao-con-voi-minh-gi-chac-la-that-bai/" title="danh sách" alt="danh sách">danh sách</a> lớp, là lần đầu tôi và cậu tới NK khi được nhận học hè k10. Bước vào lớp, cậu là đứa con trai đang tán mấy bạn nữ xung quanh, cứ như thân đã lâu... à mà đâu chỉ mới tới trường 30’ trước thôi mà. Hình ảnh đầu tiên của cậu đối với tôi lúc đó là một người đàn ông không tốt, đào hoa, vào đây học chỉ để tốn tgian. Tôi của lúc đó chỉ muốn hoàn thành 3 năm tại NK thật nhanh thoát khỏi khuôn khổ gđ đã vạch sẵn cho tôi theo. Vì vậy gần nửa <a href="https://confession.vn/chuan-quy-luat/" title="năm" alt="năm">năm</a> lớp 10 tôi và cậu <a href="https://confession.vn/12495-yeu-nam-can-chu-ong-hay-nu-co-ai-co-nguoi-yeu-khong-chiu-chu-ong-nhu-minh-khong-minh-va-nguoi/" title="nói chuyện" alt="nói chuyện">nói chuyện</a> chưa tới 5 câu, mọi tgian của tôi dồn vào việc học, bạn bè dường như không mấy ấn tượng với tôi huống chi là con người không mấy thiện cảm ấy..... Đáng lẽ một người đáng ghét như cậu sẽ phai mờ trong trí nhớ tôi, ở đời cũng nhiều bất ngờ nhỉ. Đến lúc bố vào viện vì tai biến( lúc tôi đang ôn thi cuối kì năm lớp 10) tôi nghỉ học vào viện chăm bố, gđ vỡ nợ, mẹ không ở cạnh bố con tôi. Một đứa con gái được chiều chuộng từ nhỏ, ương bướng bây giờ phải chịu đượng tất cả. Nhưng tối t7, cậu cầm trái cây và sữa bước vào phòng, cậu vẫn mặc áo NK. Là cậu, nụ cười mà tôi xem là cái gai trong lòng giờ đây sao bình yên đến lạ. Cậu ngồi cạnh hỏi thăm động viên tôi. Sau khi bố ra viện chúng tôi thường liên lạc, đi chơi cho đến lúc quen nhau là giữa năm 11. Chuyện tình ở NK nghe có vẻ như “ trái cấm” nhưng thật ra nhưng cặp đôi ở NK rất giản đơn, và tốt đẹp. Có lẽ khoảng thời gian chúng ta quen nhau ở NK khác với lúc mình ra trường cậu nhỉ? Ở NK lúc nào cậu cũng kèm bài cho tôi, chỉ cần “ ăn có sức mà học” “ ngủ ngon nha m” “ ê m thi bao nhiêu vậy? T bảo m học bài mà”.... như vậy thôi cũng đã đủ khiến chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Nó trong sáng, không toan tính, không hào nhoáng, không mưu mô như bên ngoài, nó thật sự bình yên lắm. Vậy mà 2014 chỉ mới tốt nghiệp nửa năm chúng ta dần có khoảng cách. Rồi quyết định ctay cũng không đau đớn lắm. Chỉ vô tình cầm lại áo NK chi chít chữ kí và lời chúc thoáng đâu đó có cả tên người mà tôi chưa thể quên “ Ráng đỗ đại học rồi mình cùng xây dựng tương lai nha m”. Có phải mình quá vội không? Nếu lúc đó chúng tôi đợi đến khi đỗ vào đại học rồi bắt đầu quen, liệu kết quả có khác bây giờ không?"