Bình luận

Người ta thường hay nói. 1 là yêu sai người, 2 là yêu sai cách. Theo ý kiến của bản thân em nếu như đã có thể cùng nhau vượt qua 3 năm cấp ba để rồi nắm tay nhau trên con đường đại học mà còn bị tan vỡ, thì liệu 2 người có thể cùng nhau vượt qua 5 6 năm đại học để tiến đến tương lai không khi mà được biết đến môi trường đại học 100% là thoải mái và tự do hơn ở cấp 3 tụi em, nhưng mà lúc đó tình cảm 2 người có còn bền vững và mặn nồng sau những biến cố đau thương hơn ? Cho nên theo em thì chị hoàn toàn không quá vội gì cả, tình yêu tuổi học trò là tình yêu đẹp nhất, là kỷ niệm đan xen một chút hoài niệm cho mình khi đã lớn. Chứ còn đảm bảo cho nó vững bền được lâu dù là xuất phát từ thời gian nào trong những năm học trò thì ít ai có thể giữ được lâu lắm chị ạ. Em mong chị đừng buồn bả và luyến tiếc về quá khứ nữa mà hãy sống cho thực tại của mình đi !! bởi biết đâu một ngày nào đó trong tương lai thì chính chị sẽ cảm thấy hối hận vì đã dùng cả tuổi thanh xuân của mình đắm chìm trong hoài niệm và nhung nhớ đấy @@. Còn việc đợi đến khi đỗ vào đại học thì em nghĩ là không "đợi" nổi đâu chị !!. Mọi vấn đề phức tạp của cuộc sống sẽ khiến thứ tình cảm "đợi chờ" ấy chìm vào lãng quên và điều xảy đến là 2 người sẽ vụt mất nhau mà không có bất kì 1 kỷ niệm đẹp nào bên nhau cả !!.Cho nên em chúc mừng chị đã có được một tình cảm học trò thật đẹp. Đó là suy nghĩ của em . Cảm ơn chị và những người khác đã đọc đến tận đây @@.