Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/nkptholo
admin
4 năm trước
#cfs_8664 "Hôm nay nữa là đúng một tháng chúng ta không còn liên lạc gì
Hình mô tả cho bài confession
#cfs_8664 "Hôm nay <a href="https://confession.vn/11762-nguoi-yeu-la-anh-trai-ket-nghia-voi-ban-than-em-la-k58-em-co-quen-mot-a-uoc-1-nam-roi-anh-ay-c/" title="nữa" alt="nữa">nữa</a> là đúng một tháng chúng ta không còn liên lạc gì nữa... Thực sự tớ không nghĩ là sau ngần ấy chuyện tớ và cậu sẽ còn làm bạn được nữa, sau tiếng chuông của buổi thi cuối cùng vang lên, tớ và cậu chính thức đã không là gì của nhau... Tớ sống giữa một mối quan hệ mà tớ ví như là pha lê vậy, rất đáng quý, trong trẻo và thuần khiết. Tuy nhiên nhược điểm lớn nhất của pha lê đó chính là dễ vỡ. Không biết là thiên định hay chăng mà chính nhược điểm đó lại là ưu điểm của pha lê, nó khiến con người ta <a href="https://confession.vn/13945-gian-nhau-chi-vi-nhan-sinh-neu-nhu-lan-au-gap-go-em-la-k58-cung/" title="phải" alt="phải">phải</a> nâng niu, phải trân quý và đến khi vụn vỡ thì lại đau đớn và tiếc nuối vô cùng... Khi cánh cổng trường khép lại, tớ mới nhận ra rằng, tớ và cậu nợ nhau một lời chào... Thực sự xin lỗi vì tớ là người chủ động chấm dứt, vì tớ nhận ra rằng có níu kéo cũng vô ích và là rằng cậu cần nhiều hơn những khoảng trống trong suy nghĩ để bắt đầu một tương lai mới,những mối quan hệ mới, thật huy hoàng, thật rực rỡ. Vậy nên tớ tạm lánh đi, không phải cao cả, mà cũng chẳng phải là bắt buộc, đó chỉ là quy luật của tự nhiên, sông có trôi thì nước mới trong lành, dòng đời cứ chảy và những mối quan hệ lại làm mới liên tục. Tuy nhiên có những thứ mà sông nước không thể cuốn trôi được, ví như những cù lao nằm giữa dòng sông vậy, những kỉ niệm về cậu trong tớ sẽ mãi là một miền kí ức thật đẹp, tồn tại bất di bất dịch dù cho muôn ngàn <a href="https://confession.vn/12028-minh-vua-chia-tay-ban-co-the-hieu-uoc-cai-cam-giac-nguoi-ma-minh-het-long-yeu-thuong-va-tin-tu/" title="thay đổi" alt="thay đổi">thay đổi</a>... Thực sự cũng cảm ơn vì cậu đã vẽ nên một mảng màu trong tuổi thanh xuân của tớ, để nó không nhạt nhoà với áo trắng và mực xanh,... Tớ hy vọng cậu đọc được và thông hiểu, không mong làm phiền cậu....”