Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/nkptholo
admin
4 năm trước
#cfs_8658 Tôi còn nhớ như in cái cảm giác lúc mới bước chân vào trường
Hình mô tả cho bài confession
#cfs_8658 Tôi còn nhớ như in cái cảm giác lúc mới bước chân vào trường Nguyễn Khuyến. Mọi thứ đều lạ lẫm, và trên hết là sự lo lắng vì phải học xa nhà. Đó là cảm giác mệt mỏi, là nỗi buồn khi mỗi chiều thứ sáu nhìn các bạn chuẩn bị đồ về nhà, là nỗi cô đơn mỗi chiều thứ bảy đi dạo một mình khi sân trường đã vắng... Tôi cũng không mất quá nhiều thời gian để thích nghi với cuộc sống như thế, và dần dần, tôi tìm thấy niềm vui trong từng điều nhỏ nhặt hàng ngày, từ Thầy Cô và cả từ <a href="https://confession.vn/co-y-thuc-trong-tinh-yeu-la-khong-tha-thinh-dao-mot-luc-ba-bon-nguoi-k/" title="những người" alt="những người">những người</a> bạn. Họ cho tôi sức mạnh, họ an ủi tôi khi tôi buồn. Chúng tôi trò chuyện cùng nhau đến hai ba giờ sáng, chúng <a href="https://confession.vn/10917-co-ban-nao-25-nam-ma-chua-he-uoc-nguoi-khac-to-chuc-sinh-nhat-cho-minh-bao-gio-chuatoi-k52-ra/" title="tôi vừa" alt="tôi vừa">tôi vừa</a> ăn mì vừa ngắm mưa như thể đó là một món sơn hào hải vị gì đó ngon lành lắm... Thời gian thấm thoắt trôi, mới đó mà đã ba năm rồi. Cuộc sống nội trú tuy hơi gò bó, nhưng nhờ vậy mà học sinh Nguyễn Khuyến chúng tôi càng có thêm nhiều tình cảm với nhau. Thật sự là không biết bắt đầu từ đâu mới có thể kể hết những kỷ niệm tôi đã có ở Nguyễn Khuyến. Buổi tối cuối cùng trước ngày thi thứ hai, tôi đã khóc <a href="https://confession.vn/14578-chi-vi-em-la-con-gai-nong-nghiep-that-su-la-nhu-vay-minh-la-con/" title="rất nhiều" alt="rất nhiều">rất nhiều</a>. Tôi tiếc thời học sinh, tôi tiếc mọi người. Trong cuộc đời này, có lẽ tôi sẽ không còn có thể gặp được những người bạn chân thành như thế, và cả những Thầy Cô tận tâm như thế nữa. Các bạn biết không, trước khi thi ấy, hai Thầy quản nhiệm lớp tôi xoa đầu và bắt tay từng đứa một, một đám thanh niên mười bảy mười tám tuổi đứng xếp hàng chờ bắt tay Thầy lấy hên :) Giờ đây tôi đang được nghỉ dài ngày chờ kết quả, và đang hoài niệm mãi không thôi thời học sinh đẹp đẽ lắm mơ nhiều mộng... Mà thôi, bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn, thời gian cũng có bao giờ quay trở lại đâu. Tôi chỉ có thể nói là, Nguyễn Khuyến à, cảm ơn thật nhiều, cảm ơn vì tất cả. Cảm ơn vì đã cho tôi trưởng thành, cho tôi những xúc cảm tuyệt vời mà môĩ người học sinh thường ao ước có...