Bình luận

Phim này đã lấy đi của mình khá nhiều nước mắt, không phải vì cảm động gì đâu, mà là vì ngáp ngủ :'(. Mình chắc thuộc team xem không hiểu gì.
T thấy phim này nhạt. 1. Cái nhạt thứ nhất là bao nhiêu bài hát hay dồn hết lên đầu phim. Còn lại thì toàn bài hát trầm buồn, làm cho mọi người càng xem càng buồn ngủ. 2. Cảnh tượng tưởng ở cuối phim khiến tôi thấy mệt. Kêu là không yêu nhau, chúc nhau hạnh phúc nhưng nhìn nhau theo kiểu sẵn sàng bỏ cửa bỏ nhà bỏ tất cả để quay về bên nhau. :v 3. Cái tư tưởng của phim này như shit. Ai đời lớn tướng cả rồi, mà còn cái suy nghĩ "thất bại là để thành công". Vâng thất bại xong thì phải rút kinh nghiệm, phải thay đổi, phải cải thiện chứ không phải ngoan cố "để đời đánh ta tơi bời". Cái đấy là ngu, là phí phạm công sức thời gian.
Về sau phim bị đuối, nửa đầu rất tuyệt Nhân vật Mia, đoạn sau gượng gượng thế nào ấy, nhưng rõ là Seb vẫn yêu Mia rất nhiều Đáng tiếc, cảm thấy tình cảm của Seb thật đáng trân trọng
Bạn ơi v thì bạn nên xem thêm nhiều phim nhạc kịch để biết phim nhạc kịch là ntn nhé! Cá nhân mình thấy nó chỉ là phim ca nhạc bth chứ chả là phim nhạc kịch gì đâu, xem đc 15p nhận ra điều này làm mình hụt hẫng ghê gớm vì cứ ngỡ phim nhạc kịch thật. Và đoạn nhảy trên quả đồi vs mình đúng là lố bịch hết sức.
khó xem ấy hả? La La Land chính là một bộ phim quá đẹp. đẹp đến mức chỗ nào cũng có thể ca tụng, có thể viết review dài bốn ngàn từ để khen. xem xong nam nữ thanh niên thành thị nào về nhà cũng mơ mộng với "Thành phố đêm đầy sao" nhưng chính vì như thế nó đã mắc một nhược điểm lớn, chính là lỗi hòn non bộ - cái gì cũng thích sắp xếp, thích đặt vào, thích chèn đủ hết mọi cái hay cái đẹp... đâm ra khi tổng kết lại phim chợt thấy phần nào cũng có mà là... phần dôi. tự hỏi, ngay từ đầu nếu phim đã cho các nhân vật phải đối mặt với hiện thực "Cơm áo không đùa với khách thơ" một cách thực tế và sít sao đến mức Mia trượt casting hoài hoài và Seb bị đuổi việc bao nhiêu lần vì cá tính... thì sau đó 5 năm mọi chuyện đã thay đổi chóng mặt khiến người xem cũng phải ngỡ ngàng: Mia thành sao hạng A có chồng đẹp trai như Totti và con khôn còn Seb vẫn là gentleman quyến rũ nay đã mở được phòng khách nhạc Jazz như anh ao ước. 5 năm không phải là ít nhưng là quá nhanh để hiện thực hóa ước mơ cỡ bự của hai nhân vật chính, khi mà đêm trước vở kịch của Mia chả có ma nào xem, còn Seb vẫn chìm đắm trong những chuyến lưu diễn. thà như ngay từ đầu, đạo diễn đã chọn cách hoặc logic hết với một kết phim cũng logic chặt chẽ như mở đầu, hoặc mộng mơ hết và chốt cái kết ấy tuy buồn mà đẹp còn hơn là làm kiểu đầu voi đuôi chuột... khiến khán giả chìm đắm xong về cũng tự lên quyết tâm kiểu gì 5 năm sau mình cũng sẽ giàu, đẹp, giỏi chỉ cần có nghị lực ?!! phần mình không thích nhất chính là phần retro một cách lộ liễu. đầu tiên khi nghe các nhân vật trong phim rủ nhau đi xem "Rebel without a cause" của James Dean mình đã cảm thấy rất hứng thú, cho đến khi họ cứ liên tục chiếu qua những bức tường vẽ hình thế hệ vàng của Hollywood, nhắc tên những nghệ sĩ và danh nhân hết volume với số lượng nhiều N và cosplay lại vài đoạn phim kinh điển thập niên 50s, 60s thì hứng thú ấy bay sạch, chỉ còn lại cái nhíu mày. ok, đây không phải triển lãm pop art hoài cổ, và các anh chị không cần cứ phải gân cổ lên để nhắc người ta nhớ là các anh chị vốn tri ân mộ điệu tinh hoa nghệ thuât cũ. dân mộ điệu không thiếu. điểm nhấn chỉ cần một. và một khi nó nhiều hơn hai thì người ta không còn đủ hứng thú với nó nữa rồi. La La Land là một bộ phim đẹp, sạch và chỉn chu nhưng xem xong liền thấy rõ mục đích của nó làm ra chỉ để giật giải.
Nhận xét của mình về L3 là hay nhưng không đến mức thành hiện tượng như bây giờ. Phim PR rầm rộ, hình đẹp long lanh (dù mấy cái màu sắc về khung cảnh hay trang phục mình hổng ưa lắm vì nó gây nhức mắt và khá là dìm nam chính) còn có tình yêu tình báo nên khá gần gũi với đa số bạn trẻ. Mấy phim trong list Oscar kia ít người biết hơn cũng đúng :( L3 có hai mảng ý nghĩa: tình yêu và ước mơ thời trẻ. Mảng ước mơ là mảng mình đồng cảm nhất thì mình thấy làm chưa tới vì vẫn còn "hồng" quá. Ai đời thất nghiệp còn ăn mặc xinh đẹp yêu đương chơi bời suốt ngày. Cái quằn quại, day dứt của kẻ nghệ sĩ đói tiền đâu đâu cơ? Kết phim HE hai bạn thành công hường phấn quá. Kịch bản thường vầy mà được đề cử giải Kịch Bản Gốc của Oscar thì đúng là mình không phục (cơ mà đành chịu thôi ai biểu phim nó đậm chất Mẽo quá được Oscar cưng hơn bình thường). Nhạc phim hay mà, càng sau càng hayyy. Bản thân City of Stars nổi hơn The Fools Who Dream làm mình hơi buồn vì nó chứng tỏ mọi người quan tâm tới chuyện yêu đương của hai anh chị hơn :)) Ước mơ hoài bão là mây bay :(
Các em trai/gái chê Lalaland nhạt thì đợi tầm vài năm nữa xem lại sẽ thấy bớt nhạt. Còn vẫn thấy nhạt thì, ờ tuỳ gout. Có nhiều thể loại gout, chẳng bắt ai phải giống ai. Film này kén người xem mà, đâu dễ gì được đề cử Oscar :)) Nhờ các trẻ chán Lalaland mà tớ đi xem hai mình/rạp thật quá ư lãng mạn và tuyệt vời. Cảm ơn các trẻ nhiều. Trẻ cũng có cái hay của trẻ nhé ~~