Bình luận

Đợt trong quân sự, tập trung ra bãi cỏ, các thầy mở phim này lên cho xem. Xem xong khóc hết nước mắt vì thương ?
Phim này hay lắm. Ước gì Việt Nam bớt hài nhảm làm nhiều phim kiểu này. Xem phim này đc 5 năm r. Bi nhiều nhưng hài cũng có. Bây giờ vẫn nhớ nhất đoạn 10 ông bộ đội trần truồng xếp hàng tắm kì lưng cho nhau. Hài vch ?
Cả con phố Khâm Thiên tại sao ko còn j. Cả bệnh viện Bạch Mai đổ nát hết. Đấy kp là khủng bố là cj. Chiến tranh là đau thương mất mát. Một số bạn chắc phải cho vào bộ đội mới hiểu đc phần nào.
Chúng tôi không mệt đâu Nhưng cỏ sắc mà ấm quá! Tuổi hai mươi thằng em tôi sững sờ một cánh chim mảnh như nét vẽ Nhiều đổi thay như một thoáng mây Khi chúng tôi nằm nó vẫn ngồi nguyên đó Ngậm im lìm một cọng cỏ may... Những dấu chân lùi lại phía sau Dấu chân in trên đời chúng tôi những tháng năm trẻ nhất Mười tám hai mươi sắc như cỏ Dày như cỏ Yếu mềm và mãnh liệt như cỏ Cơn gió lạ một chiều không rõ rệt Hoa chuẩn bị âm thầm trong đất Nơi đó nhất định mùa xuân sẽ bùng lên Hơn một điều bất chợt Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình (Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc) Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc? Cỏ sắc mà ấm quá, phải không em...