Bình luận

Em cũng như chị vậy, năm nay em 21 và đã hết năm 3 rồi. Em thật sự ghét cái chuyên ngành mà mình đang học, em ghét lắm. Nguyên cả năm nay em rơi vào tình trạng mông lung không biết điểm đến, học thì không hiểu, càng cố càng tụt lùi khiến em càng lúc càng muốn buông xuôi. Em đã từng giấu mình trong nhà khóc suốt 2 ngày, bạn bè em cũng không muốn nói chuyện hay tâm sự, đến nỗi em ước mình có thể biến mất luôn phải tốt hơn không.Rồi em tìm đến lớp học tiếng hàn vào mỗi tuần, chỉ thật sự ở đó em mới có cảm giác được là chính mình, được học thứ ngôn ngữ của thứ nhạc mà mình yêu thích. Nhưng dù cố đến mấy, em vẫn không gạt bỏ được cái gánh nặng mà chỉ một mình em hiểu. À mà chị này, khi em thấy mình bi quan quá mức, em sẽ coi 13 reason why, với nhiều người nó có lẽ khá nhàm chán nhưng với em nó giúp em có cái nhìn khác hơn theo nhiều hướng
Thực ra với nhiều người, khi đọc những dòng này sẽ nói là dối trá và mơ tưởng. Họ sẽ nói làm gì mà "cứu rỗi", nghe thật hoang đường và ngôn tình hóa. Nhưng em thực sự tin những phần "cứu rỗi" đấy từ Bưởi. Có những ngày ngồi nghĩ cũng thấy buồn cười thật đấy, làm sao một người ở xa, xa tít xa, cả đời này cùng lắm là nhìn qua TV, ngắm ảnh hoặc may mắn lắm thì sẽ nhìn thấy bóng dáng người đó từ khoảng cách xa, mà lại có thể đem lại niềm vui, cái gọi là hạnh phúc và có gì để ở lại. Em không dám nói mọi chuyện sẽ không sao, tất nhiên là nó có sao rồi. Nhưng em vui vì chị vẫn còn một điểm để níu bản thân. Một điểm để có thể đưa mình ra khỏi bề bộn. Em không dám khuyên chị nên làm gì cả vì em không hiểu hết câu chuyện, nhưng dù làm gì cũng cố, thật cố gắng tìm cho mình một điều gì đó để ở lại chị nhé. Cái chết không phải là không thể lựa chọn, nhưng nó là một lựa chọn tồi. Nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng nếu đã sống tồi với bản thân, mà khi chết cũng chọn một lựa chọn tồi, thì mãi mãi sẽ rất tồi tệ. Thương <3